Trên hành trình trưởng thành, ai trong chúng ta cũng từng có những phút giây bồng bột, nổi loạn, hay làm tổn thương những người yêu thương bằng sự vô tâm tuổi trẻ. Nhưng phía sau những vấp ngã ấy, luôn có những tấm lòng bao dung và đôi vai thầm lặng nâng đỡ chúng ta.

Bài viết của một cô giáo quản lý học sinh nội trú của trường trung học Northern Academy, New York, Hoa Kỳ, sẽ mang đến cho chúng ta một câu chuyện rất chân thật và cảm động về điều này.

Gửi các phụ huynh và các em,

Thời gian vừa qua, tôi đảm nhận công tác quản lý học sinh nội trú của trường. Điều tôi muốn chia sẻ là về hành trình đồng hành cùng các em học sinh. Trong quá trình đó, chúng tôi từng chứng kiến một học sinh khi còn học tại trường chỉ học một cách miễn cưỡng, thường xuyên gây rắc rối và thậm chí suýt bị đuổi học. Thế nhưng sau này, trong một buổi họp mặt, con nói rằng: “Sau này nếu có con, con nhất định sẽ cho con học tại ngôi trường này.”

Chúng tôi cũng từng có một học sinh luôn phàn nàn về cuộc sống nội trú. Thế nhưng khi tốt nghiệp, con đã giành được học bổng toàn phần của một trường thuộc Ivy League. Con chia sẻ rằng mình rất biết ơn quá trình học tại trường vừa qua, đồng thời chân thành nói về cả niềm háo hức lẫn những lo lắng trước sự cô đơn và các thử thách mà mình sẽ phải đối diện.

Chúng ta đang gieo những hạt giống cho tương lai của thế giới.

Trong suốt những năm qua, đã hơn một lần tôi nghĩ đến việc rời khỏi vị trí này. Có những lúc tôi thậm chí đã bật khóc. Tôi thường cảm thấy đôi vai mình quá nhỏ bé để gánh vác một trách nhiệm nặng nề. Công việc này thực sự rất mệt mỏi.

Các con ở tuổi thiếu niên thường chưa thực sự hiểu được lòng biết ơn. Dù đối với cha mẹ hay nhà trường, cho dù chúng ta dành cho các con bao nhiêu, chỉ cần những kỳ vọng hoặc quy định của chúng ta hạn chế sự tự do của các con, các con có thể phản ứng bằng sự bất mãn, những lời nặng nề hoặc phàn nàn. Khi phụ huynh hiểu được điều này, mọi việc sẽ dễ dàng hơn. Nếu không, áp lực tinh thần mà chúng tôi phải chịu có thể rất lớn.

Ngoài việc giảng dạy, chúng tôi còn phải liên tục giúp học sinh vượt qua vô số vấn đề trong cuộc sống hằng ngày: ngăn các con lén sử dụng máy tính hoặc giấu điện thoại; nhắc các nữ sinh không mặc váy quá ngắn; duy trì ranh giới phù hợp giữa nam sinh và nữ sinh; hay dành nhiều giờ trò chuyện với những em liên tục vi phạm quy định, với hy vọng có thể đánh thức phần thiện lương trong các con.

Sau cùng, bất kể một đứa trẻ có xuất sắc trong học tập hay trưởng thành trong giao tiếp xã hội hay không, điều cha mẹ thực sự mong muốn vẫn là con mình có thể tự nỗ lực xây dựng một cuộc sống hạnh phúc, có một gia đình ổn định, ấm êm và có thể có trách nhiệm chăm lo cho thế hệ tiếp theo.

Niềm hạnh phúc giản dị nhưng bền lâu ấy chỉ có thể đến từ những giá trị đúng đắn và một nhân cách chân thành, không giả tạo. Đây chính là những điều quý giá nhất mà trường chúng ta có thể trao cho các con.

Những vấn đề mà nhiều trường khác không mấy chú ý, chẳng hạn như điện thoại, máy tính, nội dung khiêu dâm hay mối quan hệ giữa nam sinh và nữ sinh, thực ra lại là những phương diện đòi hỏi chúng tôi dành nhiều thời gian, tâm sức và nỗ lực nhất mỗi ngày. Với những học sinh bắt đầu có hứng thú với tình cảm nam nữ, chúng tôi dạy các con biết tự kiềm chế và nhẫn nại. Dù không thể bảo đảm mọi nỗ lực đều đạt kết quả hoàn hảo, những điều chúng tôi làm cùng với ảnh hưởng âm thầm, lâu dài của một môi trường tích cực sẽ mang lại cho các con những lợi ích bền vững.

Sự hồn nhiên, sức sống và nét thuần phác mà các con giữ được trong một môi trường lành mạnh là những món quà hiếm có trong thế giới ngày nay, những phẩm chất ấy thường để lại ấn tượng sâu sắc đối với người khác.

Sự thuần khiết mà các con gìn giữ, cùng những hạt giống được gieo vào tâm sẽ nảy mầm, đơm hoa và kết trái khi các con trưởng thành. Vì vậy, chúng ta không nên chỉ nhìn vào biểu hiện bề ngoài để đánh giá sự việc. Những đứa trẻ có vẻ chậm trưởng thành hoặc chưa thể hiện năng lực nổi bật có thể đang mang trong mình tiềm năng to lớn mà chúng ta chưa thể nhìn thấy.

Trong vài năm qua, tôi đã chứng kiến rất nhiều trường hợp như vậy. Những điều ấy không ngừng nhắc nhở tôi phải nhẫn nại với các con, không bao giờ chỉ dựa vào biểu hiện hiện tại mà đánh giá hoặc coi thường bất kỳ đứa trẻ nào.

Nếu tôi chỉ đánh giá học sinh qua biểu hiện của các con tại một thời điểm nào đó, có lẽ tôi cũng đã cảm thấy nản lòng. Nhưng sau nhiều năm đi trên con đường này, tôi đã chứng kiến tiềm năng to lớn và niềm hy vọng ẩn giấu phía sau sự bồng bột của tuổi thiếu niên, dần dần hiển lộ qua nhiều năm được giáo dục và vun bồi. Chính điều đó đã giúp tôi có thể tiếp tục toàn tâm toàn ý đảm nhận vai trò này.

Mong rằng khi các con trưởng thành, sẽ nhớ về những giá trị chân chính được học dưới mái trường này; sự tri ân, lòng biết ơn khi ấy sẽ là điều tự nhiên với các con, và là sự kết nối chân thành, thuần khiết và đáng quý nhất giữa các con với thầy cô và với ngôi trường này.” 

—------------------

Giữa nhịp sống vội vã hôm nay, khi cuộc thi Chill in Schools 2026 với chủ đề "Ai đã cùng bạn lớn lên?" chính thức khởi động, mong rằng câu chuyện này sẽ gợi mở trong bạn một khoảng lặng, để nhớ về những người thầy, người thân, đã kiên nhẫn nâng đỡ và vun đắp cho những năm tháng học sinh bồng bột của chúng ta.

Và nếu bạn cũng có một câu chuyện muốn kể, hãy cùng Chill in Schools 2026 lưu giữ câu chuyện ấy bằng một video ngắn hoặc một bức tranh về người đã cùng bạn lớn lên, một kỉ niệm đáng nhớ, hay một hành động tử tế trên hành trình trưởng thành; để mỗi ký ức tốt đẹp ấy được lan tỏa, kết nối và vươn xa hơn tới cộng đồng, bạn nhé! 

Thông tin chi tiết về cuộc thi: https://gjw.cx/infoCIS2026

Video giới thiệu cuộc thi: https://gjw.cx/ChillinSchools2026