#suckhoe

Ta chăm sóc mọi thứ, chỉ quên chăm sóc chính mình

Con người thật kỳ lạ. Khi người khác mệt, ta bảo họ nghỉ ngơi. Khi người khác đau, ta nhắc họ giữ gìn sức khỏe. Khi người khác quá sức, ta nói: “Đừng cố nữa.”

Nhưng đến lượt mình, ta lại thường nói: “Ráng thêm chút nữa.”

Ráng làm cho xong việc. Ráng lo cho gia đình. Ráng hoàn thành điều còn dang dở. Ráng thêm một chút, rồi lại thêm một chút… Cho đến khi cơ thể không còn cho phép ta cố thêm nữa.

Có thể là một cơn đau, một đêm mất ngủ, một lần kiệt sức, hoặc chỉ là cảm giác mệt mỏi kéo dài mà nghỉ ngơi bao nhiêu cũng không thấy khỏe. Khi ấy ta mới chợt hiểu: cơ thể chưa từng phản bội mình. Chỉ là trong suốt một thời gian dài, nó đã âm thầm lên tiếng, còn ta thì quá bận rộn để lắng nghe.

Chúng ta thường nghĩ rằng nghỉ ngơi là khi mọi việc đã hoàn thành. Nhưng cuộc đời này có những việc chẳng bao giờ hoàn thành hết. Hết công việc này sẽ có công việc khác, hết một mục tiêu lại xuất hiện một mục tiêu mới. Nếu cứ chờ đến khi mọi thứ xong xuôi mới cho phép mình nghỉ, có lẽ chúng ta sẽ chẳng bao giờ thật sự được nghỉ ngơi.

 Có những lúc, dừng lại không phải vì chúng ta yếu đuối, mà vì chúng ta đã đi quá lâu mà quên mất phải giữ sức cho chặng đường phía trước. Ảnh internet.

Có những lúc, dừng lại không phải vì chúng ta yếu đuối, mà vì chúng ta đã đi quá lâu mà quên mất phải giữ sức cho chặng đường phía trước.

Một người có thể kiếm được rất nhiều tiền, nhưng không thể dùng tiền để mua lại một cơ thể từng bị bào mòn. Có thể xây dựng một sự nghiệp đáng tự hào, nhưng nếu sức khỏe cạn kiệt thì những thành tựu ấy cũng khó mang lại niềm vui trọn vẹn.

Bởi vậy, chăm sóc bản thân không phải là ích kỷ.

Ăn một bữa cơm tử tế, ngủ đủ một giấc, bước ra ngoài hít thở không khí, dành một khoảng lặng cho tâm trí, biết từ chối những điều không cần thiết, biết nghỉ khi đã mệt… tất cả đều không phải những việc nhỏ bé vô nghĩa. Đó là cách ta giữ lại chính mình giữa một cuộc đời luôn thúc giục ta phải nhanh hơn, giỏi hơn và làm được nhiều hơn.

Người xưa có câu: “Thân thể là vốn quý.” Khi còn khỏe, ta thường không thấy câu ấy quan trọng. Đến khi thân thể lên tiếng, ta mới hiểu rằng rất nhiều điều mình từng xem là hiển nhiên thực ra đều là những món quà.

Người xưa có câu: “Thân thể là vốn quý.” Ảnh internet.

Đừng đợi đến khi nằm xuống mới nhận ra mình đã đứng quá lâu.

Đừng đợi đến khi mất ngủ mới nhớ rằng mình đã nhiều ngày không thật sự nghỉ ngơi.

Đừng đợi đến khi cơ thể buộc phải dừng lại mới học cách tự thương lấy mình.

Cuộc đời còn rất dài. Những điều ta muốn làm còn rất nhiều. Những người ta yêu thương vẫn còn cần ta ở bên.

Vì thế, hãy chăm sóc chính mình như cách ta vẫn chăm sóc những điều quý giá nhất. Bởi suy cho cùng, người đồng hành với ta lâu nhất trên hành trình này không phải công việc, tiền bạc hay thành tựu, mà chính là thân thể và tâm hồn của mình.

Biết trân quý bản thân hôm nay, cũng là đang giữ gìn một ngày mai bình an hơn.

Khai Tâm biên tập