#nhansinhcamngo

#song

#trietlycuocsong

Người qua 50 tuổi, năm sau không bằng năm trước; qua 60 tuổi, tháng sau không bằng tháng trước; qua 70 tuổi, ngày sau không bằng ngày trước

Một nhà văn 75 tuổi từng cảm thán rằng: “hơn 70 tuổi rồi, theo thống kê chỉ có khoảng 44% người có thể sống đến độ tuổi này. Vậy thì tôi còn lo lắng điều gì, phiền muộn điều gì nữa?”

Học giả Lương Thực Thu từng nói rất đúng: “người qua 50 tuổi thì năm sau không bằng năm trước; người qua 60 tuổi thì tháng sau không bằng tháng trước; qua 70 tuổi thì ngày sau không bằng ngày trước; còn qua 80 tuổi, giờ sau cũng không bằng giờ trước.”

Vậy thì cả đời này, chúng ta rốt cuộc đang theo đuổi điều gì?

Sự thật là rất nhiều việc trên đời vốn không cần phải có một ý nghĩa quá lớn lao. Chúng ta luôn đi tìm những việc được cho là có ý nghĩa để làm, nhưng lại quên rằng bản thân sinh mệnh chỉ là một hành trình. Ăn uống, vui chơi không đồng nghĩa với lãng phí thời gian; chịu khổ, chịu khó cũng chưa chắc đáng để ca ngợi. Đời người vốn là quá trình không ngừng cảm nhận và trải nghiệm.

Bạn không nhất thiết phải đi làm những việc mà người đời cho là có ý nghĩa, bởi đó là cuộc đời trong miệng người khác. Còn ý nghĩa cuộc đời của bạn chỉ có thể do chính bạn trao cho. Chỉ cần bạn muốn, bạn có thể làm những việc tưởng như vô nghĩa: ngẩn ngơ nhìn mây, đếm những vì sao, ngắm một buổi hoàng hôn. Bởi chính những trải nghiệm ấy mới là ý nghĩa lớn nhất của đời người.

Đời người là một cánh đồng rộng lớn, không phải một đường ray cố định. Bốn phương tám hướng đều có thể là phong cảnh. Trăm năm sau, không có bạn cũng chẳng có tôi. Chúng ta phấn đấu cả đời cũng không mang đi được một viên gạch, một mái ngói. Chúng ta cố chấp cả đời cũng không mang theo được một chút yêu hận tình thù. Vậy hà tất phải tốn thời gian đi tranh cãi đúng sai, đi so đo được mất, để rồi làm chính mình đau lòng?

Chi bằng dùng khoảng thời gian ấy để yêu thương, để tận hưởng những điều tốt đẹp của nhân gian. Đau khổ cũng được, tốt đẹp cũng vậy, kéo dài thời gian ra mà nhìn, tất cả đều chỉ là thoáng qua rất nhanh. Chỉ có sống trong hiện tại mới là chân thật nhất, quan trọng nhất.

Khi còn nhỏ, quên mang bài tập là chuyện lớn bằng trời. Tuổi thiếu niên, không đỗ vào ngôi trường mong muốn cũng là chuyện lớn bằng trời. Khi yêu, phải chia tay người trong lòng lại càng là chuyện lớn bằng trời. Nhưng bây giờ quay đầu nhìn lại, những cửa ải từng nghĩ không thể vượt qua, chúng ta đều đã đi qua. Những sự thật từng nghĩ không thể chấp nhận, cuối cùng cũng đã chấp nhận.

Cuộc sống đầy những lựa chọn và tiếc nuối mới là trạng thái thường thấy nhất của đời người. Con người thường dù lựa chọn điều gì cũng sẽ có lúc hối hận. Chúng ta luôn quen với việc tô đẹp con đường mình không chọn. Nhưng thật ra nếu thời gian quay trở lại, với tâm trí và trải nghiệm của ngày hôm ấy, bạn vẫn sẽ đưa ra lựa chọn như cũ. Quay đầu nhìn lại, thuyền nhẹ đã qua muôn trùng núi. Ngẩng đầu nhìn về phía trước, con đường dài phía trước vẫn rực rỡ.

Người qua 50 tuổi, năm sau không bằng năm trước; qua 60 tuổi, tháng sau không bằng tháng trước; qua 70 tuổi, ngày sau không bằng ngày trước
 

Người với người vốn khác nhau.

Có người hơn 20 tuổi đã không còn nữa, có người hơn 90 tuổi vẫn còn sống. Có người học vấn rất cao nhưng đang đi giao hàng, có người học không nhiều nhưng đã trở thành ông chủ. Có người 40, 50 tuổi vẫn độc thân, có người lại sớm kết hôn sinh con. Vậy rốt cuộc điều gì là đúng, điều gì là sai? Điều gì là tốt, điều gì là xấu? Ý nghĩa của đời người, đáp án chuẩn là gì?

Thật ra, không có một đáp án tiêu chuẩn nào cả. Trái tim của bạn chính là tiêu chuẩn. Khi con số tuổi tác đặt trước mắt, bạn sẽ chợt nhận ra rằng đời người thật sự rất ngắn, mọi thứ đều không thể làm lại. Nhân lúc còn thời gian, hãy yêu điều bạn yêu, theo đuổi điều bạn muốn và tận hưởng tất cả những gì đang có.

Đi khắp núi xanh, người vẫn chưa già. Nếu bạn vẫn muốn hỏi ý nghĩa của cuộc đời rốt cuộc là gì, vậy thì xin nói với bạn rằng, cuộc đời thực ra không có sẵn một ý nghĩa nào cả.

99% con người, sau ba đời, thời gian sẽ xóa nhòa mọi dấu vết từng tồn tại. Vì vậy, ý nghĩa cuộc đời chính là tổng hòa của những trải nghiệm mà bạn đã sống trong mấy chục năm ngắn ngủi này. Đừng vì những chuyện vặt vãnh, những lợi ích nhỏ nhoi mà tự mang thêm phiền não cho mình. Cũng đừng lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình.

Hạnh phúc là gì?

Thật ra rất đơn giản: có nhà để về, có người nhớ, có cơm để ăn. Cái gọi là năm tháng yên bình chẳng qua chỉ là trong nhà có một bát cơm nóng hổi và một ngọn đèn luôn sáng chờ bạn trở về.

Đời người luôn có quá nhiều điều không kịp. Trước mắt là một ngày, quay đầu lại là một năm, xoay người một cái đã là cả một đời. Cả đời chúng ta theo đuổi, hạnh phúc không ở quá khứ, cũng không ở tương lai, mà ở hiện tại. Là cảnh trong mắt, là cơm trong bát, là người bên cạnh, là ba bữa bốn mùa, là gia đình quây quần, là bình an và ánh đèn ấm áp.

Đó chính là nhân gian, cũng là phong cảnh đẹp nhất của đời người.

Mỹ Mỹ biên tập