
Câu Chuyện Người Thầy Và Ba Học Trò
Câu Chuyện Người thầy và ba học trò
Dưới chân một ngọn núi cao, có một ngôi làng nhỏ thanh bình. Trong ngôi làng ấy có một vị thầy nổi tiếng uyên bác. Ông không chỉ am tường sách vở mà còn thấu hiểu lòng người, nên dân làng thường tìm đến xin lời khuyên. Ba học trò thân cận của ông, mỗi người một tính cách, luôn được thầy dìu dắt.
Một hôm, người thầy gọi 3 vị học trò của mình tới và hỏi:
– “Theo các con, đời người, điều gì là quý giá nhất?”
Người học trò thứ nhất, thông minh lanh lợi, đáp ngay không chút do dự:
– “Thưa thầy, trí tuệ là quý nhất. Có trí tuệ, con người mới phân biệt đúng sai, tính toán đường đi, lập nên công danh sự nghiệp.”
Người học trò thứ hai, vốn khéo buôn bán, lắc đầu:
– “Không phải vậy. Trí tuệ chỉ như ngọn đèn, nhưng nếu không có dầu, ngọn đèn cũng tắt. Tiền bạc mới là quý. Có tiền, ta mới có thể nuôi sống gia đình, cứu giúp dân đói khát, dựng xây nhà cửa.”
Người học trò thứ ba, ít nói và hiền lành, chậm rãi bày tỏ:
– “Con cho rằng quý nhất là tấm lòng nhân hậu. Có nhân thì mới giữ được cả trí tuệ lẫn tiền bạc. Nếu không có nhân, trí dễ thành mưu mẹo, tiền dễ hóa tham lam.”
Nghe xong, thầy chỉ mỉm cười, không khen chê ai cả.
Năm ấy, làng bỗng gặp tai ương. Mưa dầm khiến mùa màng thất bát, nạn đói nổi lên, lại thêm bọn trộm cướp lợi dụng cảnh khốn khó để hoành hành.
Người học trò thứ nhất dùng trí tuệ bày mưu lập kế, dựng hàng rào, bố trí bẫy để chống lại bọn cướp. Ban đầu dân làng nghe theo, nhưng anh quá tự tin, không lắng nghe lời góp ý. Kế hoạch sơ hở, bọn cướp càng trở nên hung tợn, người dân vừa mất của vừa thêm sợ hãi.
Người học trò thứ hai thì bỏ tiền ra mua lương thực, cứu đói cho dân làng. Lúc đầu ai cũng mừng rỡ, nhưng khi tiền dần cạn kiệt, anh không còn gì để cho. cuối cùng Chính anh cũng rơi vào khốn cùng, và những người từng nhận ơn cũng lần lượt bỏ đi tìm nơi khác nương nhờ.
Người học trò thứ ba chẳng có mưu lược sắc bén, cũng chẳng có của cải nhiều, nhưng anh luôn ở bên dân làng. Khi thấy người dân đói, anh sẻ chia phần thức ăn ít ỏi của mình. Khi thấy người dân sợ hãi, anh ngồi xuống an ủi động viên. Chính sự nhân hậu ấy khiến nhiều người trong làng cảm động. Họ tự nguyện góp chút gạo còn lại, chia sẻ củi lửa, cùng nhau bảo vệ xóm làng. Càng ngày, sự đoàn kết càng mạnh, chẳng bao lâu, cả làng cũng vượt qua hoạn nạn. Bọn cướp cũng không dám bén mảng nữa, và cuộc sống yên bình cũng dần trở lại.
– “Trí tuệ có thể sắc bén, tiền bạc có thể hữu dụng. Nhưng nếu không đặt trên nền móng nhân hậu, tất cả sẽ tan như bọt nước. Chỉ có nhân hậu mới giúp người và giữ cho đời người đứng vững.”
#cauchuyenhay #cauchuyennhansinh #cauchuyenynghia #cauchuyennhanvan #cauchuyenlichsu
Video made in: https://vizzy.io
