
Câu Chuyện Người Lái Đò Và Anh Học Trò.
Câu chuyện Người lái đò và anh học trò.
Ở một khúc sông vắng giữa miền hoang sơ tên là Lạc Thủy, có một người gác đò già tên Châu Tịnh. Ông sống một mình trong căn chòi nhỏ, ngày ngày chống đò đưa người qua sông.
Thuyền của ông chỉ có một mái chèo gỗ. Ông rất ít khi nhận tiền, chỉ nhận vài thứ khách cho, đôi khi là một trái ngô, một chiếc bánh, hay chỉ là một cái gật đầu cảm ơn.
Một hôm, có một học trò trẻ từ phương xa đến. Anh vừa bị sư phụ đuổi khỏi chùa vì phạm giới. Mặt mũi hằn vẻ hận đời, anh gắt:
— Ông già, sang sông nhanh đi! Tôi không có thời gian.
Châu Tịnh chèo lặng lẽ, không đáp. Giữa sông, thuyền dừng lại. Nước lặng, gió ngưng. Anh học trò cáu:
— Sao dừng? Ông làm gì thế?
Ông già nhìn thẳng vào mắt anh, nói:
— Trước khi sang bờ bên kia, cậu nên biết mình đang bỏ lại điều gì ở bờ này.
— Tôi bỏ lại một lũ giả nhân giả nghĩa! Một thầy không thương trò! Một chốn gọi là tu mà đầy dối trá!
Châu Tịnh trầm giọng:
— Không phải, Cậu đang bỏ lại một chính mình không còn chịu nổi sự thật.
Câu nói đó như một mũi tên xuyên qua lớp giận dữ. Cậu lặng đi, Mắt dần đỏ, Đôi bàn tay run rẩy.
Châu Tịnh chèo tiếp, chậm rãi:
“Người qua sông không chỉ đổi bờ. Nếu không đổi được trong lòng, thì dù sang đến đâu, vẫn là lạc lối.”
Khi đến bờ bên kia, cậu bước xuống, không quay đầu. Nhưng sau vài bước, anh quay lại, quỳ lạy về phía người lái đò. Châu Tịnh không nói gì, chỉ khẽ chống mái chèo quay lại bờ cũ.
Có những người không nói đạo, không giảng pháp, nhưng cách họ sống, trầm tĩnh, lặng lẽ, chính là một bài học lớn. Gặp được họ trong đời, cũng là một lần gặp lại phần sáng trong chính mình.
#cauchuyenhay #cauchuyennhansinh #cauchuyenynghia #cauchuyennhanvan #cauchuyenlichsu
