
Mẹ già hôn mê trong viện, con trai không đến nhận và giọt nước mắt muộn màng của lương tâm | Liên Hoa
Con người cả một đời gian lao nỗ lực, cả một đời tranh đấu ngược xuôi – rốt cuộc là vì điều gì? Có phải vì tiền tài chăng? Có phải vì quyền thế chăng? Hay vì chút hạnh phúc nhỏ nhoi nơi thị thành?
Tất cả đều không phải.
Bởi tài sản lớn nhất của đời người không nằm ở những thứ xa hoa phù phiếm bên ngoài, mà chính là hai chữ: “Lương Tâm”. Điều gì cũng có thể mất đi, cho dù đó là tiền bạc, địa vị, vợ đẹp, con khôn, v.v., nhưng lương tâm của một người thì không ai có thể đánh cắp được – ngoại trừ chính bản thân người đó.
Nho giáo giảng Nhân, giảng Nghĩa, cũng giảng Hiếu – con người có thể làm được hay không, chẳng phải cũng cần xuất phát từ lương tâm của mình đó sao? Do đó, lương tâm là cao quý vô ngần, là báu vật mà đời người nhất định nên gìn giữ.
Bởi lương tâm là vô giá nhường ấy, nên người con trong câu chuyện trên đây đã không màng đến mức viện phí khổng lồ, cũng không bận tâm trước cái nhìn chằm chằm của biết bao người chứng kiến, và cũng không lo sợ sự nghiệp sẽ tiêu tan – chỉ để mang lương tâm của mình quay trở về.
Và cho dù thật khó để sống bằng lương tâm trong xã hội bon chen này, thì hãy tin rằng, người giữ trọn vẹn được lương tâm là người giàu có nhất thế gian…
#LienHoa #SongAnNhien
