
Sâm Trạng Trình
(00:00) Chừng nào thằng ngốc làm vua thế gian cạo trọc thầy chùa để râu cuộc đời ai dễ biết đâu yêu tinh vă trá bóp hầu thần tiên quan làng ỷ thế ỷ quyền dân khôn giả dại mới Yên phận mình mặt ai chia rẻ thì khinh Việt Làng Việt nước làm thinh Chớ bàn ta tin ta mới Đặng An luận bàn bè bạn chỉ đàn cho nhau diệt người thì mặc người âu Nghiên tai giả đếc lắc đầu làm ngơ muốn yên mùn lặng như tờ luận bàn diệt nước thì khô xát hình bởi đời Quốc thể bù nhìn Quang Làng tàn bạo sanh Linh tơi bời lương dân than khổ đòi nơi Quốc hồn mờ ám hỡi Ôi thế Quyền nước nhà
(00:46) nghiêng ngửa ngửa nghiêng tham quan hại nước lợi riêng cho mình biết chi là ám với Minh sớm ưa trưa ghét dân tình đời ni Kim Tiền quyền thế tương tri không quyền không thế người khi ngu đần chớ Hà hiếp nhớ siêng cần đến nơi tiên phật thánh thần mới an nghèo nàng bỗng chốc giào sang đứa ngu đội bạc ra đường Dạ khôn bởi đời Toàn lũ vô hồn khinh khi nhân nghĩa trọng tôn bạc tiền dốt ngu đội lốt thánh hiền Mở miệng thì rặc Đồ điên một dòng Chừng nào cây sắc trổ bông Đường Đen như mực Lạc Hồng tai Phi Trung thần Ái Quốc dễ khi phản thần mãi Quốc
(01:28) nên ghi để đời thức thời quốc sử bỏ rơi ngay không nhầm lúc dĩ hơi hại mình vô Quân vô tướng vô binh Trung không cùng chúa cúng kinh ít gì Chừng nào lúa mọc trên chì voi đi trên giấy đến kỳ Đông Chu trí thời giả đết giả ngu khôn thời giả dạ mà tu lấy mình cầm quyền toàn lũ yêu tin quan nhiều mãn tháo cùng sinh hại đời mua quan bán tước lấy lời hại dân hại nước coi trời như không bị Trung cốt nịnh rặt ròng kết phe kết Đản giết dòng phải nguy nồi da sáo thịt ngộ thay miễn mình béo bở mặc Ai ốm gầy cáo kia mượn thế hại cầy mẹ cha ưa nịnh ghét bầy
(02:14) con ngu Đồng Tâm thượng đế dạy ru xuống nhiều tai họa Xuân Thu sửa lần gió sầu mưa thảm cõi trần thiên luân địa chấn quân thần nó xem canh tân sực nước mùi hèm nhâm quý bằng lặng ngoại binh đem vào giáp thời thấy rõ binh đao Ất niên chiến họa xâm vào tràng l thiên tai chiến sự đa đoan Quốc gia nghiê ngửa tham quan hại đời phản thần bán nước khi trời gọi rằng Trung Trực Hởi Ôi thế Quyền Nhất Hữu Liên Sơn Nhất Hữu bình tam gian khí địa nhụ Giang kinh Tu Châu tai Lạc Thế Châu khổ ngu lại Hường chung khổ hại mình xát dân xung tận cung đình
(02:58) Thiên oai Chấn nổ luật hình ban ra m phần mất bảy còn ba mất hai còn một mới ra Thái Bình trục kia chọi với đồng minh hai sông khô cạn Nhật Tinh tỏ ngời ra oai đánh dẹp mọi nơi năm châu Bốn Bể thay phơi chập chùng mùa xuân gió bắt lạnh lùng cua kình trở gọng về cùng lũ dê Cuộc đời như thể trò hề nực cười lũ chó còn mê Lợi quyền sình ương khó nướng xào chiên Quốc gia nghiê ngửa đảo điên bốn bề ra đi thì khó nổi về xe kia hết bánh thả rề sông trôi Chừng nào Chợ Lớn Hết vôi bề Đông cá đặt cuộc đời lao đao Lò Rèn thiếu thép rèn dao hết đồng đúc
(03:43) đỉnh hết thau bán nồi chợ đen vốn một lời mười gạo Châu củi Quế lời người than gian vải bô giá sánh bằng vàng kẻ đói người rách Lan tràng chợ quê tiết trời đánh đổ bông quê nhân dân phái chịu thảm thê họa s theo Âu nên phải lo âu mấy ai hiểu nghĩa Bá Di thúc tề khỉ đàn vừa gặp lũ dê Bắc Trung phải chịu thảm thê họa đầu Đại bàn xung phá đài lầu ngạc Ngư phóng toát thuyền cầu tang Quang rồi Nam cũng chịu lầm than phương đông ba tỉnh phải mang họa sầu trớ trêu cảnh sắp Nhiệm Màu phồng Hoa Đô hội thảm sầu đớn đau cuộc
(04:26) đời gẫm thiệ cơ cầu Trung thua quyền định tiên hầu quỷ ma khỉ đàn gặp cặp mãn xà Trăng Tròn thiếu một thì ta xuống hầm yêu đương cũng phải lạc lầm sáu nơi khói lửa sấm gầm sài môn nghèo nàng không có Quách chôn gian tham quyền thế Biết khôn lánh rồi nhưng mà họa có đâu Thôi bồng con bé cái nổi trôi đầy đàn đến hồi Quốc giận lâm nàng chi tiêu ăn mặc Cường quang độc quyền càng ngày càng đảo càng điên dầ ta như thể đàn chiên đánh dồn ô hô giống khéo giống khôn vai thời phải trả xác hồn lìa xa thịt rơi xương nát
(05:06) máu Sa Thầy tăng chẳng chịu ở nhà phù tan sư Cao thuế nặng ta manang đàn xa mới biết xa đàn nặng cân thân Dậu lánh diệt nương thân miên Thành Sài trấn đến gần bỏ thây khỉ bày bị một gà khi cuộc đời như vậy tham chi mà bòn gà mừng gặp lúa túc con miễn con no Dạ mất còn kể chi cái năm chiến họa loạn Ly mưa to gió họa hại gì tham quan nhân dân khốn khổ đa đoan mọi điều khốn khổ lại càng bằng hai tu hành hiền hậu chết Hoài Sai ngoa gian trá sống vai chật đàn cơ trời định dậy chớ than tương Dong yêu nghiệt hành tàn đế ư đầu xuân gà gáy ham tư thầy
(05:53) tăng đến Hạ họa Trư tuyệt kỳ thiên cơ máy tạo huyền vi tuần Hường máy tạo ai thì có hay nực cười cho lũ vô tài tôi tôi chúa chúa hôn mai sở Tần xuân phân cho đến thu phân quốc gia điên đảo thần dân Rối nùi buồn buồn tuổi tuổi vui vui tiếng thì để tiếng Muốn lui lắm lần rồi đây Bày tỏ Trung Cang trời cho tiên Phật xuống trần trị yêu văn minh cơ khí đủ điều cọp đồng gấu sắc phi phiêu Thủy Hành Phong luân họa dáng lôi Oanh kết phe lập Đảng tranh giành thế ni năm châu nổi sống một khi chuồng bay khói tỏa tử thi như bèo mưa
