
CON NGƯỜI VÌ SAO BẤT HẠNH? #chanthiennhan #nhansinhcamngo #nhanquabaoung
Văn võ song toàn nhưng không may mắn
Thời nhà Thanh có một vị thư sinh tên là Lý Bân Như, văn chương xuất chúng, võ nghệ tinh thông
Tri phủ Trương Hóa Bằng là người quý trọng nhân tài, đã đặc biệt đề bạt Bân Như đứng đầu văn khoa và cử anh lên kinh dự thi. Ngày anh lên kinh thành trời mưa to. Anh nhận bài thi và nhanh chóng làm xong bài. anh đặt bài thi đã hoàn thành lên bàn, cúi đầu xuống mang tất, thắt xong dây đôi giày đinh (giày đi mưa thời xưa) rồi ngẩng đầu lên thì không thấy bài thi đâu nữa. Rõ ràng mới để bài thi trên bàn, mà giờ không thấy đâu?. Anh hoang mang đứng dậy ngó nghiêng tìm kiếm tới lui, cuối cùng thì anh đã giẫm phải chính bài thi của mình đã bị gió thổi bay xuống đất. Cầm bài thi bị giày đinh giẫm bẩn nát trên tay, anh tái mặt, khóc lóc bẩm báo.
Quan chủ khảo tuy thông cảm cho anh nhưng cũng bất lực, bởi vì từ trước tới giờ chưa có tiền lệ đổi bài thi nên đành mời anh ra khỏi phòng thi.
Luôn gặp bất hạnh, dù có được người khác trợ giúp
Lúc bấy giờ, tri huyện Trương Hóa Bằng người đã từng đánh giá cao anh, nay được thăng chức ở thành Quảng Đông. Lý Bân Như liền mang hy vọng ngàn dặm xa xôi trèo non lội suối đến tận Quảng Đông cầu kiến.
Cuối cùng thì anh cũng gặp được Trương Hóa Bằng. Không may, nhà họ Trương lại đang gặp tang sự. Trương đại nhân sau khi nghe anh kể lại sự tình, nói: “Than ôi, Người tài hoa như vậy, sao lại ra nông nỗi này? Ta hi
Tích đức hành thiện, thay đổi vận mệnh
Trên đường buồn bã trở về, Lý Bân Như bỗng thấy một ông lão râu tóc bạc phơ, tướng mạo từ ái, liền tới bái kiến, khóc lóc kể lể về cuộc đời cơ hàn khốn khó của mình. Thậm chí còn tức giận bất bình nói: “Ông trời thật là không có mắt. Tôi chưa từng phạm phải lỗi lầm gì lớn, vì cớ gì mà đại nạn cứ dồn dập kéo tới, đủ thứ bất hạnh đến với tôi, thiên lý ở đâu chứ?”
Ngươi nói kiếp này không có lỗi, nhưng kiếp trước ngươi từng hành ác. Từng cậy mình thông minh, có tài ăn nói hùng biện; luồn cúi khắp nơi, hãm hại lừa gạt người yếu thế, chẳng quan tâm đến cảm giác khốn khổ của những người bị ngươi làm hại; thực hiện được quỷ kế còn đắc chí. Hôm nay mọi việc đến với ngươi chẳng qua là để cho ngươi lĩnh hội cái cảm giác đau khổ khi ngươi gây ra cho người khác trước đây mà thôi, đây gọi là báo ứng. Không nên oán hận ai.
Hãy mau tỉnh ngộ, buông lòng oán hận, giữ tâm lương thiện, làm nhiều việc tốt giúp người, chăm chỉ đọc sách, làm một người tốt, chân chính sám hối thì ngươi mới có thể tránh họa gặp may, không còn đau khổ”.
Lý Bân Như nghe xong thì như sấm đánh ngang tai, đột nhiên tỉnh ngộ. Từ đó về sau anh thời thời khắc khắc nhắc nhở bản thân, nghe theo lời khuyên của ông lão, tích đức hành thiện.
Quả nhiên sau này Lý Bân Như thi đỗ Tiến sĩ, cuộc đời còn lại được may mắn bình an. Khi vận mệnh thay đổi, mọi chuyện xui xẻo cũng không còn đeo bám Lý Bân Như nữa.
#PhapLuanCong #BaiTapPhapLuanCong #Thiendinh #Tuluyenphapluancong #Tuluyen #Bai5phapluancong #Khonguongthuoc #Decaotamtinh #Tinsutinphap
