CẬU BÉ TÍCH CHU – Truyện Cổ Tích – cau be tich chu

CẬU BÉ TÍCH CHU – Truyện Cổ Tích – cau be tich chu

T
Truyện Cổ Thần Tiên

Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu. Bố mẹ mất sớm nên Tích Chu ở với bà từ khi mới lọt lòng. Hàng ngày, bà của Tích Chu phải làm việc vất vả, buôn thúng bán bưng từ sớm tinh mơ để kiếm tiền nuôi Tích Chu. Đi chợ có thức gì ngon, bà cũng mua đem về cho Tích Chu. Khi trời tối, bà cũng thức quạt mát cho Tích Chu ngủ.
Thế nhưng, cậu bé Tích Chu lại mải chơi chẳng thương bà. Cậu suốt ngày theo lũ bạn vui đùa khắp đầu làng cuối xóm, chẳng chịu giúp đỡ bà của mình làm việc nhà. Phận bà Tích Chu, do tuổi già sức yếu, lại phải làm việc vất vả cả ngày, ăn uống lại kham khổ, nhường cho cháu nên một ngày nọ, bà đã bị ốm. Bà lên cơn sốt cao, trán nóng hổi, họng khô rát. Quá khát nước nhưng không đủ sức ngồi dậy, từ trên giường, bà cất tiếng gọi:
– Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát quá!
Không thấy Tích Chu trả lời, bà lại gọi:
– Tích Chu của bà ơi, cháu đâu rồi? Rót cho bà ngụm nước. Bà khát quá!
Bà gọi đến lần thứ ba, thứ tư nhưng vẫn chẳng thấy Tích Chu đâu. Vì khát quá, bà lả dần đi và biến thành chim.
Đúng lúc đó, Tích Chu sau khi rong chơi thấy đói nên chạy về nhà kiếm cái ăn. Vừa vào đến của, Tích Chu đã gọi ngay :
– Bà ơi! Bà có cái gì ăn không? Cháu đói quá.
Nhưng cậu chỉ thấy một con chim bay từ trong nhà lên cành cây. Tích CHu lại gọi bà:
– Bà ơi! Bà đâu rồi? Cháu đói quá.
Từ trên ngọn cây trước nhà, con chim do bà hóa thành đáp lời:
– Tích Chu ơi, bà đây, bà khát nước quá, bà phải biến thành chim bay đi kiếm nước uống. Bà đi đây!
Tích Chu sửng sốt, gọi với theo:
– Bà ơi! Bà ơi! Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi! Bà đừng bỏ cháu, cháu sẽ mang nước cho bà...
Chú chim vừa vỗ cánh bay lên vừa nói:
– Bà khát nước quá, bà phải đi bay kiếm nước uốngđây !
Rồi cánh chim khuất dần. Tích Chu hoảng quá vội vàng chạy theo, vừa chạy vừa gọi bà:
– Bà ơi! Bà đừng đi! Bà đừng bỏ cháu! Bà ơi!
Tích Chu cứ chạy mãi, chạy mãi theo chú chim.
Nhưng chim bay nhanh quá, Tích Chu đuổi theo không kịp. Nhưng vì nhớ bà, Tích Chu cứ tiếp tục đi. Đến một con suối, Tích Chu gặp chim đang uống nước. Cậu gọi to:
– Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!
Chim liền cất tiếng:
– Muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!
Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu rất thương bà và hối hận nhưng không biết làm sao để bà quay lại. Nghe tiếng khóc của Tích Chu, một cô tiên hiện ra trước mặt cậu:
– Tích Chu ơi! Vì cháu chưa ngoan, chưa biết chăm sóc khi bà ốm nên bà đã biến thành chim để bay đi tìm nước uống rồi.
Tích Chu vừa khóc nức nở vừa nói:
– Cô tiên ơi! Làm thế nào để cháu cứu được bà cháu bây giờ.
Cô tiên nói:
– Ta cho cháu bình nước này, nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?
– Cháu cảm ơn cô. Cháu sẽ cố gắng để cứu được bà cháu.
Cậu bé Tích Chu mừng rỡ vô cùng, cầm lấy bình nước của cô Tiên rồi vội vàng hỏi đường đến suối Tiên. Dù quãng đường sẽ phải vượt qua ba ngọn núi cùng hai cánh rừng và vô vàn sống suối, nhưng chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay. Tích Chu đi mãi, đi mãi, đi từ sáng sớm cho đến tối mịt. Lúc đói, cậu hái trái cây mọc dại trên rừng để ăn, khát thì uống nước suối. Đêm về, khi thấm mệt, cậu dựa vào thân cây, ôm chặt cái bình trong lòng rồi thiếp đi. Cứ như thế, sau ba ngày ròng rã. Tích Chu đến được suối Tiên. Nhưng vừa dọm bước tới suối thì “Ui da..” Tích Chu thốt lên. Thì ra ven suối là những bụi cỏ gai nhọn hoắt đâm vào chân cậu. Nếu cậu giẫm phải, chân cậu chảy máu. Tích Chu chần chừ một chút, nhưng nghĩ về bà của mình, cậu dũng cảm bước lên đám cỏ gai, đôi chân cậu rỉ máu nhưng Tích Chu mím môi cố gắng bước đến con suối.
Cậu vội vàng lấy đầy bình nước mang về cho bà. Cậu mừng rỡ ôm bình nước chạy về nhà.
Về đến nhà, Tích Chu gọi to:
– Bà ơi! Bà ơi! Cháu mang nước về cho bà rồi đây. Bà mau uống đi.
Chim sà xuống bên bình nước, vục đầu uống cạn một hơi. Và trong nháy mắt, bà Tích Chu trở lại thành người. Tích Chu ôm chầm lấy bà vừa khóc vừa nói:
– Bà ơi! Cháu xin lỗi bà, cháu biết lỗi rồi, từ nay trở đi, cháu sẽ luôn ở bên và chăm sóc bà.
Từ đấy, cậu bé Tích Chu không còn ham chơi nữa, cậu biết phụ giúp bà làm việc, hết lòng yêu thương chăm sóc bà. Hai bà cháu lại chung sống hạnh phúc bên nhau.

#caubetichchu
#tichchu
#truyencotich
#ketruyentichchu #VietnameseFairyTales

Comments are disabled for this video.