Từng đọc một câu nói như thế này: Đối với vật thì chín hào chín, đối với người thì một đồng một. Ý của câu nói là: đối với đồ vật, có thể mặc cả, có thể mua với giá thấp hơn giá gốc; nhưng đối với con người thì hoàn toàn ngược lại, không thể giảm bớt, cũng không thể gian xảo hay tính toán.
- Biết nghĩ cho người khác cũng là một cách tích phúc đức
- Học như Khổng Tử: kiên trì đào sâu một thứ đến tận cùng, không thỏa hiệp với mức tạm ổn
- Muốn biết phúc mỏng dày, hãy nhìn vào sự độ lượng
Nghĩ kỹ thấy rất đúng. Người xưa thường nói: việc nhỏ thấy nhân phẩm, chi tiết thấy lòng người.
Thứ vốn liếng thật sự của một người không phải là địa vị, không phải tiền bạc, cũng không phải dung mạo, mà chính là nhân phẩm.
Nhân phẩm là tấm “giấy thông hành” đáng tin cậy nhất trong suốt cuộc đời của một con người.
Những người có nhân phẩm tốt thường có ba đặc điểm sau. Nếu gặp được, hãy trân trọng kết giao cả đời.
1. Không sợ thiệt thòi, không chiếm lợi của người khác

Chiếm lợi là bản tính con người, nhưng không chiếm lợi lại là nhân phẩm. Người có nhân phẩm tốt không sợ chịu thiệt, cũng không thích chiếm tiện nghi của người khác.
Khi bước vào tuổi trung niên, người ta dần hiểu rằng biết chịu thiệt đôi khi lại là phúc của một người. Có những chuyện thoạt nhìn tưởng như thiệt thòi, nhưng thực ra lại mở ra cơ hội phát triển lớn hơn.
Bởi lòng người giống như tấm gương sáng: bạn chiếm một phần lợi nhỏ, người khác sẽ xa bạn một phần; người bên cạnh bạn sẽ ngày càng ít đi. Nhưng nếu bạn nhường cho người khác một chút lợi ích, họ sẽ ghi nhớ một phần ân tình, và các mối quan hệ cũng dần trở nên tốt đẹp hơn.
Người có nhân phẩm tốt thường chính trực và vô tư. Họ sẽ không vì chút lợi ích nhỏ mà tranh giành phần hơn, càng không vì lợi mà vượt qua ranh giới, lừa gạt người khác.
Ở bên cạnh những người như vậy, bạn có thể buông bỏ sự phòng bị, đối đãi chân thành.
Một mối quan hệ tốt đẹp thường là như thế: bạn giúp tôi một lần, tôi sẵn lòng giúp lại bạn nhiều phần. Khi đôi bên tin tưởng lẫn nhau, mọi việc cũng dễ dàng đi theo hướng tốt đẹp.
2. Nói được làm được, lời nói đáng tin
Trong Xuân Thu Cốc Lương Truyện có một câu như sau: “Con người sở dĩ là con người là vì có lời nói; nếu đã là người mà không giữ được lời nói, thì làm sao gọi là người? Lời nói sở dĩ là lời nói, là vì có chữ tín; nói mà không giữ chữ tín, thì lời nói còn ý nghĩa gì?”
Người có nhân phẩm tốt nói được làm được, lời nói đáng tin. Câu chuyện Tăng Tử giết heo có lẽ nhiều người đã từng nghe, đây là một câu chuyện rất nổi tiếng trong Nho gia.
Một lần, vợ của Tăng Tử muốn ra ngoài. Con trai khóc lóc đòi đi theo. Bà dỗ con rằng: “Con đừng khóc, mẹ đi một lát rồi về, lúc đó sẽ giết heo nấu thịt cho con ăn.” Đứa trẻ nghe vậy liền nín khóc.
Khi vợ trở về, bà thấy Tăng Tử đang chuẩn bị giết heo. Bà rất tức giận, nói rằng đó chỉ là lời nói dỗ trẻ con, sao lại coi là thật.
Nhưng Tăng Tử nói: chính vì con còn nhỏ nên càng không thể lừa dối nó. Vì vậy ông vẫn quyết định giết heo nấu thịt cho con.
Câu chuyện này được lưu truyền lâu dài bởi ý nghĩa giáo dục rất sâu sắc.
Làm gương bằng chính hành động của mình là cách dạy con tốt nhất; giữ lời hứa là tài sản lớn nhất của một con người.
Ngày nay vì sao lại có nhiều khủng hoảng niềm tin?
Một phần vì thông tin hỗn tạp, tin giả tràn lan khiến người ta không dám tin.
Một phần vì những người nói được làm được ngày càng ít. Một phần vì bản thân nhiều người không ngay thẳng. Nói cho cùng, vẫn là vì nhân phẩm khiến người khác khó đặt niềm tin. Nói là làm, làm là đến nơi đến chốn, đó vừa là năng lực, vừa là biểu hiện của nhân phẩm.
Vì vậy, nếu bên cạnh bạn có người giữ lời hứa và đáng tin cậy, nhất định phải trân trọng họ.
3. Ghi nhớ ân tình, biết báo đáp

Thời Xuân Thu, Tần Mục Công một lần ra ngoài tuần tra thì bị mất chiến mã.
Khi tìm lại được, ông phát hiện một nhóm người đã giết con ngựa và đang ăn thịt. Nhìn thấy chiến mã đã chết, Tần Mục Công rất đau lòng, nhưng ông không trách phạt họ. Bởi họ không biết đó là ngựa của nhà vua, mà con ngựa cũng đã chết rồi, trách phạt cũng chẳng ích gì. Nếu vì chuyện này mà mất lòng dân thì càng không đáng.
Thấy họ ăn thịt ngựa mà không có rượu, ông còn sai người mang rượu đến cho họ.
Nhà vua không những không trừng phạt, mà còn ban rượu ngon. Những người đã giết ngựa vô cùng hổ thẹn.
Sau này nước Tấn tấn công nước Tần. Tần Mục Công bị vây khốn, tình thế vô cùng nguy hiểm.
Những người từng ăn thịt ngựa nghe tin liền quyết định báo đáp ân tình của Tần Mục Công, liều chết xông vào cứu ông. Cuối cùng quân cứu viện của nước Tần cũng kéo tới.
Họ không chỉ đánh bại quân Tấn mà còn bắt sống Tấn Huệ Công.
Ân không giết và ân ban rượu năm xưa đã trở thành bước ngoặt giúp Tần Mục Công xoay chuyển tình thế.
Nếu ngày đó Tần Mục Công nổi giận, giết hết những người ăn thịt ngựa, có lẽ kết cục sau này đã hoàn toàn khác.
Người xưa thường nói: mọi việc trong đời đều có nhân quả.
Ghi nhớ ân tình và biết báo đáp chính là gốc rễ của việc làm người.
Có người từng đặt câu hỏi: Vì sao con người phải biết ơn?
Một câu trả lời được nhiều người tán đồng nói rằng:
“Khi nhớ đến ân tình của người khác và đón nhận thiện ý của họ, chúng ta cũng sẽ muốn đem tình cảm tương tự đáp lại. Nhờ vậy mà mối quan hệ giữa con người với nhau trở nên gần gũi và ấm áp hơn.”
Trên đời này không có điều gì là đương nhiên cả, dù là giữa những người thân thiết như anh em. Vì vậy, con người nhất định phải ghi nhớ ân tình và biết báo đáp.
Làm được như lời Mạnh Tử nói: Ngẩng lên không thẹn với trời, cúi xuống không thẹn với đất. Có như vậy mới có thể sống thẳng thắn, thanh thản, không hổ thẹn với lương tâm.
Nhà văn Lawrence từng nói: “Thứ làm nên sự cao quý của con người chính là phẩm cách của họ.” Trong xã hội ngày nay, nhân phẩm tốt là năng lực hiếm hoi nhất, và phẩm chất tốt đẹp chính là nền tảng giúp một người từng bước vươn lên cao.
Làm người không thể đánh mất lương tâm. Làm việc không thể không có giới hạn. Đừng lừa dối bất kỳ tấm lòng chân thành nào, cũng đừng phụ lòng bất kỳ sự tin tưởng nào. Suy cho cùng, sống ở đời, điều mà con người cuối cùng phải dựa vào để so sánh với nhau, vẫn là nhân phẩm.
Tiểu Hoa biên dịch
Theo: aboluowang
