Là một người mẹ, tôi cũng như bao người mẹ khác, mong muốn con mình luôn hạnh phúc vui vẻ, đủ đầy, cả đời sẽ bảo vệ chăm sóc và yêu thương các con. Nhưng vẫn có đôi khi rất khổ tâm, làm sao để yêu thương chúng một cách đúng đắn, không dắt chúng đi sai đường?
- Bí quyết giảm cân mùa đông: 5 loại thực phẩm đánh tan mỡ dễ dàng
- Nguyên nhân lão hóa ở nam giới nhanh hơn mà không hề nhận ra
- Người nhà thờ Kumanthong, con bị tâm thần
Tôi quan sát thấy các bậc cha mẹ khác mỗi người có một cách thương con khác nhau. Có người chiều con hết mức, chúng muốn gì đều đáp ứng, ngay cả người nghèo nhất cũng cố gắng hết mức để làm con được vui vẻ. Tôi tự hỏi đây có phải là một tình thương mù quáng không?
Bởi có quá nhiều trường hợp chiều con như thế mà làm hư chúng, chúng xem điều được cha mẹ đáp ứng là hiển nhiên, rồi một ngày nào đó khi điều hiển nhiên đó không còn nữa chúng trở thành đứa con bất hiếu, oán trách cha mẹ. Con bất hiếu phải chăng cũng xuất phát từ cách nuôi dạy con của chúng ta? Ông bà ta nói: "dạy con từ thuở còn thơ" quả đúng là như vậy.
Nếu muốn con “hiếu”, trước hết mẹ phải “hiền”. Câu nói này từ lâu đã hé mở cho chúng ta cách để nuôi dạy một người con có hiếu. Tất nhiên không phải tất cả trường hợp đều như nhau, có gia đình con cái từ nhỏ đã hiếu sẵn, đó là do phúc báo của cha mẹ, do duyên lành tích luỹ từ kiếp trước. Nhưng nếu cha mẹ không có duyên lành đã tích thì cũng có thể khởi duyên lành trong đời này. Đó cũng là thuận nhân quả, gieo hiền thì ắt gặp lành.
Đứa trẻ như tờ giấy trắng, vừa hay để chúng ta viết lên đó kịch bản thiện lành. Có một câu chuyện đời thực về cách một người mẹ đã yêu thương con và dạy con bằng văn hoá truyền thống trong một xã hội hiện đại, chị kể:
“Thời gian trước tôi đã viết cho con trai mình một bức thư, bởi vì hôm sau cháu sẽ tham gia vào đội thiếu niên tiền phong. Thầy giáo chúng đã gửi tin nhắn mời các vị phụ huynh tặng cho con mình một phần quà đặc biệt có ý nghĩa. Tôi đã viết một bức thư đặc biệt sám hối với con trai mình, vừa viết tôi vừa khóc.
Tôi nói: “Con trai à! Trước đây mẹ không biết yêu thương con, không hiểu được cách yêu thương con, đều thương con một cách sai lầm. Mẹ học tập “Đệ Tử Quy”, học tập văn hóa truyền thống mới biết làm thế nào để dạy con”. Con trai tôi đã hỏi tôi là: “Mẹ à! Ngày mai mẹ sẽ tặng quà gì cho con vậy?”.
Tôi nói: “Mẹ sẽ viết cho con một bức thư”. Con trai tôi rất thông minh, không lâu sau cháu cũng viết cho tôi một bức thư, nói: “Mẹ à! Mẹ xem bức thư này trước đi, mẹ xem bức thư con viết cho mẹ trước đi!”.
Tôi vừa mở thư ra xem thì thấy con trai tôi viết là: “Mẹ à! Quà tặng ngày mai, ngoài bức thư mẹ viết ra, con vẫn muốn nhận được một món quà. Những đồ chơi lớn ba mua cho con đều bị mẹ thu hết rồi, ngày mai mẹ có thể tặng con một món đồ chơi lớn được không ạ? Con tin tưởng, mẹ nhất định sẽ tặng cho con. Những lời không cần thiết con sẽ không nói nữa, con rất mong chờ”.
Kỳ thực, tâm tôi rất buồn. Ngày thứ hai, khi con tôi đi học thì luôn hỏi tôi. Tôi nói: “Con yên tâm, mẹ nhất định sẽ tặng cho con một món quà đặc biệt có ý nghĩa”. Tôi còn nhấn mạnh sẽ tặng quà. Con tôi rất vui vẻ đi học. Tôi liền lấy bộ đĩa “Mẹ Hiền Con Hiếu” của thầy Chung Mao Sâm bỏ vào trong túi xách và đi đến trường.

Trên đường đến trường, vốn dĩ tôi muốn đến một cửa hàng nhỏ để gói lại, kết quả nhìn thấy trong cửa hàng đều là những vị phụ huynh đang cầm các loại đồ chơi, thức ăn như là những hộp sô-cô-la rất đẹp mắt, những cái cặp sách lớn,… ở đó gói quà. Phí gói quà cũng rất đắt nên tôi không gói nữa, tôi liền đi ra. Ngôi trường này rất xem trọng hoạt động này, họ tổ chức nghi thức rất long trọng cho hơn 100 học sinh lớp 1. Cuối cùng là phụ huynh đi lên phía trước để tặng quà cho con mình.
Tôi đến trước mặt con trai mình, ngồi quỳ một chân xuống. Tôi rất trang trọng đặt bộ đĩa đó lên trên đầu. Tôi nói: “Mẹ sẽ tặng con bộ đĩa này”. Con trai tôi rất thất vọng, vẻ mặt cháu rất không vui. Sau đó nó ngó nhìn xung quanh và nói: “Mẹ à! Người ta đều tặng đồ chơi mà!”. Kỳ thực, lúc đó tôi đã khóc.
Tôi nói: “Đúng vậy! Nhưng đồ chơi có ý nghĩa đặc biệt gì không? Đồ chơi có thể chơi để thành một Thánh Hiền không? Đồ chơi có thể làm con trở thành một đứa con hiếu thuận với ba mẹ không?”. Tôi nói: “Mẹ đã không từ, nên con cũng không hiếu. Mẹ xin lỗi ba con, cũng xin lỗi ông bà nội của con. Mẹ rất xấu hổ!”.
Con trai thấy tôi khóc như vậy nên cũng không nói gì nữa, nó rất khoan dung. Sau đó nó đã nhận bộ đĩa đó của tôi. Thật ra lúc đó tôi rất buồn, vì nhiều phụ huynh học sinh như vậy nhưng ngay đến tặng một quyển sách cũng không có, mà chỉ toàn là đồ chơi.
Sau khi trở về nhà, tôi rất sám hối với chính mình. Tôi cảm thấy trong bảy năm đầu đời của con trai mình, tôi đã dẫn nó đi sai đường, không biết cách yêu thương con, để con mình không hiểu được cái gì mới thực sự là tình yêu. Mấy hôm đó, mỗi ngày tôi đều sám hối từng chuyện trước đây với con trai lớn của mình, sám hối từng chuyện một.
Tôi nói: “Con trai à! Trước đây mẹ làm thật không đúng, như luôn dẫn con đi ăn cơm ở những nhà hàng 5 sao. Tuổi còn rất nhỏ, nhưng con muốn gì mẹ cũng đều cho con, thật là sai lầm”.
Khoảng ba, bốn ngày sau đó, vào một buổi tối, con trai tôi tự mình chủ động đem đĩa “Mẹ Hiền Con Hiếu” mở ra xem rất chăm chú. Nó thật sự rất chăm chú xem hết. Hơn nữa, khi em trai ở bên cạnh làm ồn, nó đều bảo em trai ra ngoài. Nó nói: “Anh phải học cái này, đây là quà mẹ tặng cho anh”. Sau khi xem xong nó nói một câu làm tôi rất cảm động. Nó rất nghiêm túc nói: “Mẹ à! Con muốn học tập thầy Chung, con muốn trở thành một người có chí hướng để mẹ cũng cảm thấy tự hào và kiêu hãnh”.
Lúc đó tôi thật sự rất xấu hổ. Tôi rất cảm ơn, vì hiện nay trên thế giới này chúng ta vẫn còn có tấm gương tốt như mẹ của thầy Chung để có thể học tập, để khích lệ tôi. Buổi tối, khi tôi đọc quyển “Mẹ Hiền Con Hiếu”, tôi luôn rơi nước mắt, bởi vì tôi thật sự rất xấu hổ. Tôi làm quá kém, cảm thấy rất xấu hổ với hai chữ “mẫu thân”. Tôi cũng rất cảm ơn, vì có tấm gương như thầy Chung để tôi có thể noi theo.
Do đó, mỗi lần tiếp xúc với thầy Chung, tôi đều cảm thấy rất trân quý. Mỗi câu nói của thầy tôi đều nghĩ rất lâu. Mặc dù tuổi tác chúng tôi gần bằng nhau, nhưng bất luận là học thức hay tu dưỡng đạo đức, hay đối người tiếp vật, tôi đều kém thầy rất xa. Tôi thường nghĩ đến câu nói của Ô Sào Thiền Sư nói với Cư sĩ Bạch Cư Dị: “Đứa bé ba tuổi cũng biết, nhưng ông lão tám mươi làm chẳng xong”. Vậy thì có tác dụng gì chứ?”
Đọc xong lời kể của chị, tôi nghĩ mình cũng nên quay về học tập văn hoá truyền thống, nơi đạo đức con người được chú trọng. Khi quay vào bên trong bản thân, nhận ra mình đã đi sai đường và có thể nương theo con đường truyền thống mà trở về, làm lại cho đúng thì không điều gì là không thể. Tiền không thể cải biến tâm con người, chỉ có đức hạnh mới khiến tâm liền tâm, chân thành mới đến được bến hạnh phúc.
Mỹ Mỹ biên tập