#cauchuyennhansinh

#muusinh

#song

Cụ ông 96 tuổi vẫn đạp xích lô mưu sinh giữa phố

Trên đường Nguyễn Văn Cừ, Dương Bá Trạc, quận 8, giữa dòng xe cộ qua lại, thỉnh thoảng người ta bắt gặp một cụ ông đầu đã bạc trắng, chậm rãi đạp chiếc xích lô cũ đi tìm khách. Ông là Nguyễn Văn Hai, năm nay 96 tuổi.

Ở cái tuổi lẽ ra đã được nghỉ ngơi, sống những ngày tháng bình yên bên con cháu, ông Hai vẫn phải ra đường mưu sinh. Chiếc xích lô là phương tiện kiếm sống của ông từ nhiều năm nay. Ai thuê chở gì thì ông chở nấy, từ cửa sắt, cây cối cho đến những món đồ cồng kềnh mà người khác không tiện vận chuyển.

“Người ta kêu thì mình chở. Có bữa có người kêu, có bữa không có”, ông nói.

Công việc của ông không có giờ giấc cố định. Hễ còn sức, ông lại đạp xe ra đường. Cuốc được vài chuyến thì có tiền mua cơm, mua thức ăn. Những ngày vắng khách, ông lại quay về căn phòng trọ cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ, gần sân banh Hoàng Long, khu vực cầu Kênh Xáng. Căn phòng ấy là nơi ông sống một mình suốt nhiều năm.

Vợ ông Hai mất khi cả hai vẫn còn khá trẻ. Từ đó, ông một mình xoay xở cuộc sống. Năm tháng trôi qua, tuổi càng cao, sức khỏe càng yếu, nhưng ông vẫn không bỏ được công việc đạp xích lô. Không làm thì không có tiền, mà không có tiền thì cuộc sống càng khó khăn.

Ở tuổi 96, đôi mắt ông đã mờ. Đi đường nhiều khi không còn nhìn rõ, vậy mà ông vẫn phải tự mình đạp xích lô ra ngoài. Chính vì vậy, những chuyến mưu sinh của ông luôn tiềm ẩn nguy hiểm.

Ông kể, mình đã nhiều lần té xe. Lần gần đây nhất xảy ra ở một ngã ba, trong khoảng cách chừng mười mét, một chiếc Honda chạy tới, ông không kịp nhìn thấy nên hai xe lao vào nhau. Ông ngã xuống đường.

“Đứng dậy mà đứng không nổi, cấn ngay xương sống, đau ghê lắm”, ông kể lại.

Sau cú ngã, ông nằm mê man bên đường, không nói chuyện được. Ông chỉ còn biết thở lên thở xuống. Gần nửa tiếng đồng hồ trôi qua, ông mới có người đến giúp.

Một người ở tuổi 96, mắt đã mờ, sức khỏe không còn tốt, sau một tai nạn như vậy có lẽ nhiều người sẽ nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi. Nhưng với ông Hai, nghỉ làm đồng nghĩa với việc không có tiền trang trải cuộc sống. Khi được hỏi mỗi ngày kiếm được bao nhiêu, ông không đưa ra một con số cụ thể. Cuộc sống của ông cũng chẳng có khoản thu nhập nào cố định.

“Có bữa thì thiếu hụt, có bữa thì đủ”, ông nói.

Có những ngày không kiếm đủ tiền mua thức ăn, ông chỉ uống nước để cầm cự qua ngày. Câu chuyện được ông kể một cách bình thản, như thể đó đã trở thành chuyện quen thuộc trong cuộc sống.

Ở tuổi xế chiều, điều ông phải đối mặt không chỉ là cái nghèo mà còn là sự cô độc. Không có vợ bên cạnh, không có người thường xuyên chăm sóc, những lúc đau bệnh ông tự chịu. Khi đói, ông cũng chẳng biết nhờ ai.

Giữa thành phố đông đúc, nơi mỗi ngày có hàng triệu người tất bật với công việc và cuộc sống riêng, một cụ ông 96 tuổi vẫn chậm rãi đạp chiếc xích lô trên những con đường quen thuộc của quận 8. Chiếc xe ấy không chỉ là phương tiện mưu sinh. Với ông Hai, đó gần như là chỗ dựa cuối cùng để tự nuôi sống mình.

Mỗi ngày, ông vẫn ra đường. Mắt đã không còn nhìn rõ, chân đã không còn khỏe, những lần té xe vẫn chưa khiến ông dừng lại. Chỉ cần có người gọi, ông lại nhận một cuốc xe. Chở xong, ông lại tìm một cuốc khác. Cứ như vậy, ngày này qua ngày khác.

Một đời người đi qua gần một thế kỷ, đến cuối cùng, mong ước của ông cũng chẳng có gì lớn lao. Chỉ là có đủ sức để đạp xe, có người gọi chở hàng và kiếm được chút tiền mua một bữa cơm. Với nhiều người, đó có thể là một cuộc sống quá đỗi nhọc nhằn. Nhưng với ông Hai, đó là cách ông tiếp tục sống, tiếp tục tự lo cho mình giữa thành phố rộng lớn.

Mỹ Mỹ biên tập