Có những mất mát đến nhanh đến mức con người không kịp nói một lời từ biệt. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, một mái ấm đang tràn ngập tiếng cười có thể chỉ còn lại sự im lặng rợn người.
- Tiên tri Parker: Thần linh đang đến – Chúng ta không nên sợ hãi!
- Mẹo bảo quản quần áo giúp tủ đồ luôn rực rỡ, bền đẹp như mới
- Người khôn luôn học cách chịu "cái khổ trong gian khổ"
Cơn lũ quét bất ngờ ập xuống bản Chít, xã Mường Than, tỉnh Lai Châu, cuốn trôi không chỉ nhà cửa, tài sản mà còn để lại những mất mát không gì bù đắp nổi. Bởi nước lũ rồi sẽ rút, nhưng có những nỗi đau sẽ còn ở lại mãi.
Đêm 27/7, khi cả gia đình anh Nguyễn Thanh Hải đang chìm trong giấc ngủ, người vợ bất chợt giật mình phát hiện nước lũ bắt đầu tràn vào nhà. Linh cảm điều chẳng lành, anh Hải lập tức hô hoán vợ con thức dậy rồi lao ra ngoài, hy vọng tìm được sợi dây thừng buộc vào gốc cây làm điểm tựa cho cả nhà.

Nhưng dòng nước dâng lên quá nhanh. Chỉ trong chốc lát, đất đá, cây cối cùng gạch đá đổ sập, cuốn trôi mọi thứ. Khi anh ngoảnh lại, lối thoát duy nhất đã bị dòng lũ dữ chặn kín.
Giữa tiếng nước gầm rú xé rách màn đêm, cả bốn con người chỉ biết ôm chặt lấy nhau trong góc nhà, níu giữ những giây phút cuối cùng của một mái ấm. Thế nhưng, bức tường mỏng dẻo không chịu nổi sức ép khủng khiếp đã đổ sập, cuốn cả gia đình vào dòng nước xiết.
"Lúc đó, vợ tôi chỉ kịp hét lên: 'Anh ơi, cứu Trường với!'" - anh Hải nghẹn ngào nhớ lại.
Trường là cậu con trai út của anh, bị dòng nước nhấn chìm rồi lại ngoi lên giữa những thân cây gỗ và đất đá. Người cha nhìn thấy con ngay trước mắt, cố vùng vẫy lao đến nhưng lực nước quá mạnh. Chưa kịp chạm vào bàn tay nhỏ bé ấy, đứa trẻ đã bị cuốn phăng đi. Ngay sau đó, chính anh cũng bị đục ngầu dòng lũ nuốt chửng.
Khi ngoi được lên mặt nước, anh vẫn cố giương mắt tìm kiếm vợ con giữa khung cảnh tan hoang, nhưng đáp lại chỉ là dòng nước cuồn cuộn và những mái nhà đổ nát. Anh bám được vào một gò đất nhỏ, ngồi lặng giữa mưa lũ với hy vọng mong manh về một phép màu. Thế nhưng, gò đất nhanh chóng bị xói lở, tiếp tục cuốn anh trôi thêm một quãng dài.
May mắn thay, ở lần bám được gò đất thứ hai, anh phát hiện chiếc điện thoại trong túi vẫn còn sống. Giữa lúc sức cùng lực kiệt, anh gom hết chút sức tàn gửi vị trí cho một người bạn. Khoảng 30 phút sau, lực lượng cứu hộ đã tìm thấy và đưa anh đến bệnh viện sau khi bị cuốn trôi gần 2 km.
Anh Hải giữ được mạng sống, nhưng phép màu đã không đến với gia đình anh. Người vợ cùng hai con nhỏ mãi mãi không thể trở về.
Mấy ngày sau trận lũ, trên cơ thể người đàn ông ấy vẫn chằng chịt những vết thương do va đập vào gạch đá và cây gỗ. Thế nhưng, những vết thương thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần. Chỉ trong vài phút, anh đã mất đi tất cả.
Mỗi lần nhắc đến đêm định mệnh, anh Hải lại nghẹn lời, liên tục đưa bàn tay thô ráp gạt đi những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt chằng chịt vết xước. Ánh mắt thất thần và giọng nói đứt quãng của anh phản chiếu một trái tim đã vỡ vụn.
Điều ám ảnh anh nhất không chỉ là sự hung tàn của thiên nhiên, mà là cảm giác bất lực của một người chồng, người cha khi phải chứng kiến những người mình yêu thương nhất bị cuốn đi ngay trước mắt mà không thể làm gì.
Tình người giữa vùng lũ dữ

Người xưa có câu: "Sông có khúc, người có lúc." Cuộc đời không ai chỉ gặp toàn may mắn hay mãi chìm trong bất hạnh. Có những giai đoạn tưởng chừng đã rơi xuống đáy của đau khổ, nhưng cũng chính từ đó con người học được cách mạnh mẽ hơn, trân trọng hơn những gì mình còn có.
Giữa tột cùng đau thương, anh Hải không phải một mình đối diện với cô đơn. Sự chung tay, động viên và sẻ chia của cộng đồng đã trở thành điểm tựa giúp người đàn ông ấy có thêm nghị lực để bám trụ lại với cuộc đời.
Nhiều người từng trải qua bi kịch mất người thân trong thiên tai cũng gửi đến anh những lời an ủi từ chính trải nghiệm xót xa của họ. Một tài khoản chia sẻ: "Gia đình mình ở Lào Cai, năm 2020 cũng gặp lũ quét và mất đi con gái út. Mình hiểu cảm giác của bạn lúc này, chỉ mong bạn kiên cường vượt qua."
Đồng thời, câu chuyện của anh cũng là lời cảnh báo đau xát về sức tàn phá khủng khiếp của lũ ống, lũ quét vùng cao. Có người xúc động viết: "Nhiều người nghĩ nước dâng hơn một mét thì không nguy hiểm, nhưng lũ quét chỉ cần vài giây là có thể san phẳng tất cả. Xem anh kể mà nước mắt cứ chảy, chỉ mong anh đủ mạnh mẽ để bước tiếp."
Những lời động viên ấy tuy không thể xóa đi nỗi mất mát quá lớn, nhưng như ngọn lửa sưởi ấm trái tim đang băng giá của người ở lại. Trong quan niệm của Phật gia, khổ nạn vừa là thử thách, vừa là cơ hội để con người rèn luyện ý chí và bồi đắp lòng từ bi. Người đã khuất chắc chắn không mong muốn người ở lại mãi chìm trong nước mắt. Điều họ mong nhất là người mình yêu thương có thể sống thật tốt.
Cổ nhân có câu: "Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại Thiên." Trước sức mạnh của tự nhiên, con người trở nên vô cùng nhỏ bé. Cơn lũ qua đi nhắc nhở chúng ta về sự vô thường của kiếp người, rằng không ai biết trước ngày mai sẽ ra sao, và mỗi khoảnh khắc được ở bên gia đình đều là điều vô cùng quý giá.
Chặng đường phía trước của anh Hải sẽ còn rất nhiều nước mắt và những khoảng trống không gì lấp đầy. Nhưng với ký ức đẹp về vợ con, cùng sự ôm ấp của tình người, hy vọng anh sẽ từng bước đứng dậy. Đứng dậy không phải để quên đi, mà là để sống tiếp cả phần đời còn dang dở của những người thân yêu nhất.
Tiểu Hoa biên tập