#giadinhtruyenthong

#giaoduc

#vanhoatruyenthong

Xin đừng tranh cãi với cha mẹ nữa, bởi thời gian không chờ một ai

Có những cuộc tranh luận, dù bạn đưa ra bao nhiêu lý lẽ đúng đắn, cuối cùng cũng không thể thay đổi được điều gì. Không phải vì cha mẹ cố chấp, mà bởi cách tư duy và nhận thức của họ đã được hình thành suốt mấy chục năm cuộc đời, được bồi đắp bởi hoàn cảnh sống, những thiếu thốn, biến cố và cả nền giáo dục của một thời đại rất khác. 

Những quan niệm ấy giống như bộ rễ của một cây cổ thụ, đã cắm sâu vào lòng đất qua biết bao mùa mưa nắng. Bạn càng cố lay chuyển, bộ rễ ấy càng bám chặt hơn. Và điều bị tổn thương sau mỗi cuộc tranh cãi không chỉ là niềm tin của cha mẹ, mà còn là chính tình thân giữa những người yêu thương nhau nhất.

Xã hội mà cha mẹ từng sống không giống xã hội của chúng ta hôm nay. Họ lớn lên trong thời thiếu ăn, thiếu mặc, coi sự ổn định là hạnh phúc. Chúng ta trưởng thành trong một thời đại đề cao tự do lựa chọn và khẳng định bản thân. Hai thế hệ nhìn cùng một vấn đề nhưng đứng ở hai điểm xuất phát khác nhau, vì vậy rất khó có thể dùng đúng – sai để phân định.

Hình ảnh minh hoạ: Nhiều người trẻ luôn muốn cha mẹ phải thay đổi để phù hợp với suy nghĩ của mình

Nhiều người trẻ luôn muốn cha mẹ phải thay đổi để phù hợp với suy nghĩ của mình. Nhưng có lẽ, điều cha mẹ cần không phải là một người con luôn tìm cách chứng minh mình đúng, mà là một người con biết lắng nghe, biết kiên nhẫn và biết tôn trọng. Có những điều, sự im lặng ôn hòa còn có sức mạnh hơn cả hàng trăm lời phản biện. Có những khoảng cách không thể lấp đầy bằng lý lẽ, mà chỉ có thể được xóa nhòa bằng sự cảm thông.

Người xưa từng nói: "Không tranh cãi là từ bi, không biện luận là trí tuệ." Câu nói ấy không khuyên con người sống nhu nhược hay từ bỏ chính kiến. Nó chỉ nhắc chúng ta rằng, trước cha mẹ, điều đáng quý nhất không phải là thắng một cuộc tranh luận, mà là giữ được sự bình yên trong lòng những người đã dành cả đời để yêu thương mình.

Bởi suy cho cùng, nếu thắng trong một cuộc cãi vã nhưng khiến cha mẹ lặng lẽ buồn lòng, thì chiến thắng ấy cũng chẳng còn nhiều ý nghĩa. Có những vết thương không nhìn thấy bằng mắt, nhưng lại âm thầm ở lại rất lâu trong trái tim của những người làm cha, làm mẹ.

Cha mẹ rồi cũng sẽ già đi. Họ sẽ bước vào một "tuổi thơ" khác của cuộc đời, nơi ký ức không còn minh mẫn, tính tình có thể trở nên cứng cỏi hơn, hay quên hơn, đôi khi lặp đi lặp lại một câu chuyện cũ hoặc khăng khăng giữ lấy một quan điểm mà chúng ta cho là lỗi thời. Nếu ngày nhỏ, cha mẹ đã từng kiên nhẫn với sự bướng bỉnh của chúng ta, thì khi họ già yếu, có lẽ điều họ cần nhất chính là sự bao dung ấy được trả lại.

Đừng kể với cha mẹ quá nhiều chuyện buồn nếu điều đó chỉ khiến họ bất lực. Bởi có những nỗi lo, cha mẹ không giúp được con giải quyết, nhưng lại mang theo suốt cả đêm không ngủ. Trái tim của những người làm cha mẹ vẫn luôn như thế, chỉ cần con nhăn mặt một chút là họ đã đau lòng, chỉ cần biết con gặp chuyện là họ đã tự trách mình chưa làm đủ. Đến một độ tuổi nào đó, báo cho cha mẹ biết rằng mình vẫn khỏe mạnh, vẫn bình an, đôi khi cũng là một cách báo hiếu.

 Sinh tử hữu mệnh, điều quý giá nhất là khi còn có thể yêu thương

Hình ảnh minh hoạ:  Sinh tử hữu mệnh, điều quý giá nhất là khi còn có thể yêu thương

Cổ nhân có câu: "Sinh tử hữu mệnh." Bốn chữ ngắn gọn ấy không phải để con người phó mặc số phận, mà để nhắc chúng ta học cách thấu hiểu quy luật của sinh mệnh. Có gặp gỡ thì sẽ có chia ly, có bắt đầu thì sẽ có kết thúc. Không ai có thể giữ cha mẹ ở bên mình mãi mãi, cũng như không ai có thể đi ngược lại quy luật của thời gian.

Nhiều người chỉ thực sự hiểu giá trị của hai chữ "báo hiếu" sau khi mất đi đấng sinh thành. Khi ấy, những cuộc cãi vã năm xưa bỗng trở nên nhỏ bé đến lạ. Những lời mình từng cho là đúng cũng không còn ý nghĩa. Điều còn lại chỉ là sự tiếc nuối vì đã không dịu dàng hơn, không dành nhiều thời gian hơn và không kịp nói thêm vài lời yêu thương.

Có một người mẹ từng chia sẻ rằng, mỗi lần con trai đi công tác xa, bà đều mất ngủ. Bà không thể giúp con giải quyết công việc, cũng chẳng thể thay con gánh lấy những áp lực ngoài xã hội. Điều duy nhất bà làm được là cầu mong con bình an trở về. Tình yêu của cha mẹ vẫn luôn như thế, lặng lẽ mà sâu nặng. Vì vậy, đôi khi điều con cái có thể làm không phải là kể hết mọi nỗi buồn của mình, mà là để cha mẹ được yên lòng biết rằng con vẫn khỏe mạnh, vẫn sống tốt và vẫn đang gìn giữ chính mình.

Hiểu được quy luật "sinh tử hữu mệnh" cũng là học cách trân trọng những người còn đang hiện diện. Chúng ta thường nghĩ rằng mình còn rất nhiều thời gian để báo hiếu, để đưa cha mẹ đi du lịch, để ăn cùng một bữa cơm hay ngồi nghe họ kể lại những câu chuyện cũ. Nhưng sinh mệnh chưa bao giờ hứa hẹn với bất kỳ ai về một ngày mai chắc chắn.

Có người bình an vượt qua những chuyến đi đầy hiểm nguy, lại có người mãi mãi ra đi chỉ sau một tai nạn bất ngờ ngay trước cửa nhà. Có những cuộc chia ly đến khi chưa kịp nói lời từ biệt. Chính vì không ai biết điều gì sẽ xảy ra trước, nên điều khôn ngoan nhất không phải là sống trong sợ hãi, mà là sống sao để nếu một ngày phải nói lời chia xa, lòng mình không còn quá nhiều nuối tiếc.

Thấu hiểu sinh tử không khiến con người trở nên bi quan, mà ngược lại, giúp chúng ta biết yêu thương nhiều hơn. Khi biết thời gian ở bên cha mẹ đang ngắn dần theo từng năm tháng, ta sẽ bớt đi một lần nóng giận, bớt một câu trách móc và thêm một lần trở về nhà. Bởi điều quý giá nhất của đời người không phải là có bao nhiêu năm để yêu thương, mà là trong những năm tháng còn lại, chúng ta đã yêu thương đủ hay chưa.

Tiểu Hoa biên tập