#cauchuyennhansinh

#conhan

#conhanday

#cuocsong

#doisong

#nhansinh

#nhansinhcamngo

#suckhoevadoisong

#vanhoa

Xe 7 chỗ không nhường đường cho xe cấp cứu, bệnh nhân tử vong: Điều đau lòng không chỉ là cái chết

Tối 15-7, trên tuyến đường từ xã Yên Minh đến xã Quản Bạ (tỉnh Tuyên Quang), một bệnh nhân đột quỵ đã không qua khỏi trên đường chuyển viện. Suốt gần 5 km, xe cấp cứu liên tục bật còi xin vượt nhưng chiếc ô tô 7 chỗ chạy phía trước vẫn không nhường đường. Sau khi đoạn video được lan truyền, người tài xế lên tiếng giải thích rằng do mở nhạc lớn nên không nghe thấy tín hiệu của xe cứu thương.

Chỉ một sự việc, nhưng lại để lại nỗi đau cho rất nhiều người.

Điều khiến nhiều người day dứt nhất có lẽ không chỉ là việc một chiếc xe có nhường đường hay không, mà là phía sau tiếng còi xe cứu thương hôm ấy là một con người đang giành giật từng phút để được sống.

Đột quỵ là một trong những căn bệnh mà thời gian quyết định rất lớn đến cơ hội sống còn. Các bác sĩ vẫn gọi đó là "thời gian vàng". Chậm thêm một phút, người bệnh có thể mất đi hàng triệu tế bào não. Chậm thêm vài phút nữa, ranh giới giữa sự sống và cái chết có thể bị xóa nhòa.

Đối với người lái chiếc xe phía trước, một phút có thể chỉ là chưa tìm được chỗ an toàn để tấp vào, chưa nghe thấy tiếng còi vì âm nhạc trong xe, hoặc đơn giản là chưa nhận ra phía sau đang có một tình huống khẩn cấp. Trên cung đường đèo dốc, trời mưa, mặt đường trơn trượt, việc xử lý cũng không hề dễ dàng.

Nhưng đối với người bệnh nằm trên xe cấp cứu, một phút ấy có thể là cơ hội được sống. Đó có thể là cơ hội trở về nhà, có thể là cơ hội gặp lại vợ con, có thể là cơ hội nhìn cha mẹ thêm một lần, có những phút giây rất bình thường với mình, nhưng lại vô giá đối với người khác.

Người đã ra đi trong vụ việc ấy không chỉ là một bệnh nhân vô danh. Đó có thể là người cha đang là chỗ dựa của gia đình, là người chồng mà vợ vẫn chờ bữa cơm tối, là người con mà cha mẹ vẫn mong ngóng mỗi ngày.

Chiếc xe cấp cứu hôm ấy cũng không chỉ chở một người bệnh mà còn chở theo hy vọng của cả một gia đình.

Khi tiếng còi xe cứu thương vang lên, không chỉ có bác sĩ và nhân viên y tế đang cố gắng giữ lại sự sống. Có thể ở bệnh viện phía trước là người thân đang nóng lòng chờ đợi. Có thể ở nhà là những cuộc điện thoại liên tục hỏi: "Đến nơi chưa?" Có thể có những đứa trẻ vẫn chưa biết rằng cha mình đang ở giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Tiếng còi xe cứu thương không xin quyền ưu tiên cho một chiếc xe, nó đang xin thêm thời gian cho một sinh mạng.

Nhìn từ phía người tài xế chiếc xe 7 chỗ, câu chuyện cũng đáng để chúng ta suy ngẫm với một sự bình tĩnh và khách quan hơn.

Theo lời giải thích, ông đã mở nhạc lớn nên không nghe thấy tín hiệu của xe cấp cứu. Trong điều kiện trời tối và thời tiết không thuận lợi, có thể người lái xe đã không nhận ra tình huống khẩn cấp đang diễn ra phía sau. Nếu đúng là ông không nghe thấy tín hiệu xin đường, thì đây có lẽ là một phút bất cẩn đã dẫn đến hậu quả mà không ai mong muốn.

Thế nhưng, có những sai lầm không cần xuất phát từ ý đồ xấu vẫn để lại hậu quả vô cùng nặng nề.

Có lẽ nỗi đau lớn nhất đối với người tài xế không phải là những lời chỉ trích của dư luận, mà là khoảnh khắc biết rằng người bệnh đã không còn cơ hội sống. Có những câu hỏi sẽ theo một con người rất lâu: "Giá như lúc đó mình nghe thấy...", "Giá như mình nhìn gương chiếu hậu thêm một lần..."

Pháp luật sẽ có quy định để xem xét đúng sai, nhưng lương tâm đôi khi còn là bản án nghiêm khắc hơn bất cứ hình phạt nào.

Người xưa có câu: "Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp."

Đó không chỉ là lời khuyên về việc cứu giúp người gặp nạn, mà còn là lời nhắc con người phải biết kính trọng sinh mệnh. Trong văn hóa truyền thống, chữ "Kính" không chỉ là kính người lớn hay kính lễ nghĩa, mà còn là thái độ cẩn trọng trước từng hành động có thể ảnh hưởng đến sự sống của người khác.

Vụ việc đau lòng này cũng khiến chúng ta nghĩ nhiều hơn về sự vô thường của đời người.

Người xưa nói: "Nhân sinh vô thường."

Không ai biết một giờ sau, một ngày sau hay ngày mai điều gì sẽ xảy đến. Có thể người bệnh sáng hôm ấy vẫn sinh hoạt bình thường như bao người khác, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, mọi thứ đã thay đổi.

Có lẽ vì hiểu sự mong manh ấy mà cha ông luôn dạy con người phải sống chậm hơn một chút, cẩn trọng hơn một chút và biết nghĩ cho người khác nhiều hơn một chút.

Bởi sau cùng, phía sau mỗi tiếng còi xe cứu thương không chỉ là một chiếc xe đang vội vã trên đường. Đó là một con người đang cố níu lấy sự sống, là cả một gia đình đang gửi gắm hy vọng, và cũng là một lời nhắc nhở rằng chỉ một phút bất cẩn của chúng ta đôi khi có thể trở thành cả cuộc đời dang dở của một người khác.

Tú Uyên biên tập