Ở những cảm xúc mênh mang giữa không gian bao la của bầu trời, những khát khao tìm hiểu về bí ẩn của những thiên thể và vũ trụ…
Tôi luôn nghĩ rằng, đâu đó trong không gian bao la, phía sau vầng sáng huy hoàng kia, sau những đám mây bồng bềnh xa xôi, có một cảnh giới tươi đẹp, an lành, nơi không có tranh giành bon chen, không có những nỗi đau khổ, không có ganh ghét hận thù giữa con người, nơi chỉ có niềm vui và hạnh phúc.
- Phép lạ Thánh Thể được nghiên cứu khiến nhà khoa học vô thần phải cúi đầu trước đức tin
- Khám phá giới hạn của con người - Kỷ lục Guinness nín thở 29 phút 3 giây
- Chia sẻ của chàng trai hiếu thảo: Muốn giúp mẹ, hóa ra lại là tự cứu mình
Con người dù mong muốn nhưng không thể định đoạt được số phận của mình. Theo truyền thống gia đình, tôi được định hướng theo học chuyên sâu môn võ thuật tại trường Đại học Thể dục Thể thao. Thế nhưng, tôi lại được tuyển chọn vào học ngành phi công. Tôi sang Úc học khóa đào tạo phi công cơ bản đầu tiên của Việt Nam. Với vốn tiếng Anh tự học, tôi tiếp cận và mở mang tri thức qua những cuốn sách. Nhờ nỗ lực phấn đấu không ngừng nghỉ, tôi tốt nghiệp với phần thưởng Academic Excellence.
Một năm sau, tôi hoàn thành khóa chuyển loại Airbus A320 tại thành phố Toulouse, nước Pháp. Năm 1996, ở tuổi 22, tôi trở thành phi công lái máy bay thương mại Airbus A320. Chỉ sau một thời gian làm việc cho hàng không quốc gia Việt Nam, tôi chuyển sang bay cho các hãng hàng không nước ngoài.

Tuổi trẻ háo hức với mục tiêu sự nghiệp và tiền tài, số giờ bay của tôi tăng nhanh theo thời gian. Thu nhập ngành hàng không lúc bấy giờ khá cao. Tôi dùng phần lớn thu nhập để đầu tư kinh doanh, nên sớm đạt được tự do tài chính. Niềm đam mê bay cùng trách nhiệm cao với công việc giúp tôi nhanh chóng có được uy tín và thành công ở nước ngoài, có danh vọng và tiền tài.
Tôi từng cảm thấy hăng say trong hành trình chinh phục đỉnh cao, tự tin rằng mình có thể tự quyết định vận mệnh, thậm chí làm chủ cả không gian bầu trời rộng lớn. Sự nghiệp thành công, có nhiều tiền, nhưng tôi không theo trào lưu ăn chơi hưởng thụ như nhiều thanh niên cùng thời.
Tôi không thích tham gia những bữa tiệc ồn ào, cũng không quan tâm đến thời trang hay mua sắm hàng hiệu đắt tiền. Có người cho rằng tôi lập dị, khác người. Sự thật là, tôi mong kiếm được thật nhiều tiền, nhưng khi có tiền rồi, tôi lại không hứng thú với việc tiêu xài.
Tôi trân trọng tình yêu của những cô gái dành cho mình, nhưng chuyện tình cảm đến rồi đi như gió thoảng. Tôi từng nghĩ “có tiền là có tất cả”, nhưng sao tôi vẫn không hạnh phúc? Có tiền nhưng tôi không thể mang lại sức khỏe cho mẹ và người thân. Những câu hỏi không lời giải cứ day dứt: Vì sao tôi ở đây? Tôi đang mải mê tìm kiếm điều gì? Con người vì sao phải chịu nhiều khổ đau? Sao con người lại nhỏ bé, mong manh đến vậy trong thế gian này?
Những bước chân của tôi như chơi vơi, bơ vơ. Mỗi chuyến bay trên bầu trời hôm nay lại mênh mông rộng lớn quá. Tôi chợt thấy mình nhỏ bé và đơn côi.
Nghề phi công rất khắc nghiệt và nguy hiểm. Cơ thể phải liên tục thích nghi với thay đổi môi trường, nhiệt độ, áp suất và bức xạ mặt trời cao. Chúng tôi không ngủ trên những chuyến bay đêm dài, ngồi trong ghế hẹp, cất cánh và hạ cánh trong thời tiết khắc nghiệt. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể mất đi sinh mạng của nhiều người. Hàng năm phi công phải kiểm tra sức khỏe và sát hạch kỹ thuật bay hai lần. Bằng lái chỉ có hiệu lực khi đi kèm chứng chỉ sức khỏe đạt chuẩn.
Mặc dù có nhiều thiệt thòi, hiếm khi ở bên gia đình vào dịp lễ Tết, nhưng tôi vẫn thấy mình thật may mắn vì được làm công việc này. Tôi được đi nhiều nơi, học được nhiều điều và có những trải nghiệm phong phú về cuộc sống.
Ngoài giờ bay, tôi thường đọc sách, đây là sở thích từ nhỏ. Thời sinh viên tôi say sưa với sách võ thuật, sau đó là khí công, Đạo Đức Kinh của Lão Tử, Thiền luận… Càng đọc nhiều, trong tôi càng nảy sinh những câu hỏi lớn về con người, về vũ trụ, về cội nguồn nỗi khổ đau. Không cuốn sách nào giải đáp thỏa đáng. Tôi như một kẻ lang thang, tìm kiếm không ngừng.
Cho đến một ngày, từ những trang sách đầu tiên, tôi đã ngạc nhiên và bị cuốn hút. Đó chính là điều tôi đang tìm kiếm. Cuốn sách ấy như chìa khóa mở ra một bầu trời mới. Lòng tôi hồi hộp, cơ thể nóng bừng, tôi đọc mà muốn lưu giữ lại tất cả. Cuốn sách đã thực sự thay đổi cuộc đời tôi.

Cuốn sách cho tôi hiểu rằng: Hạnh phúc là khi con người thấy được căn nguyên của mọi nỗi bất hạnh và tìm được con đường giải thoát cho những khổ đau. Tôi mỉm cười như một anh chàng ngốc nghếch khi nhận ra rằng mình không còn cô đơn nữa.
Nhà tôi đối diện với một ngôi chùa. Khi còn nhỏ, tôi thường cùng bạn bè chơi ngoài cổng chùa. Tôi tự hỏi: Phật là ai? Nếu xin Phật được mọi điều, tôi sẽ xin mẹ khỏi bệnh, xin có thật nhiều tiền và sức lực để giúp đỡ mọi người.
Tôi nhận ra, vì quá mải mê sự nghiệp và danh lợi, tôi đã quên mất những nguyện ước thuở thiếu thời. Cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” đã mang đến cho tôi đạo lý làm người: nguyên lý Chân - Thiện - Nhẫn mà tôi cần tu dưỡng để trở thành một người tốt hơn.
Từ đó, tôi đặt trách nhiệm cao nhất vào công việc, phục vụ với tâm thái tốt nhất cho sự an toàn của hành khách. Tôi học cách nhìn vào bản thân, tu sửa những chỗ chưa tốt, đặt mình vào vị trí của người khác. Tôi học bao dung với sai lầm của đồng nghiệp, nhẫn nại lắng nghe, động viên và giúp đỡ họ bằng chân tình. Tôi chia sẻ những điều tốt đẹp của Đại Pháp mà mình cảm nhận mỗi ngày: vẻ đẹp của Chân-Thiện-Nhẫn mà mỗi con người nên hướng tới.
Tôi hạnh phúc mỗi khi hạ cánh an toàn, chứng kiến niềm vui đoàn tụ của hành khách. Mỗi ngày tôi đọc sách, thực hành năm bài tập, dần thay đổi tâm tính. Căn bệnh mất ngủ triền miên do công việc cũng biến mất. Tôi không còn mệt mỏi sau những chuyến bay dài. Những lúc căng thẳng hay mâu thuẫn, tôi bình tâm vượt qua một cách nhẹ nhàng.

Tôi nhận ra: Hạnh phúc của đời người không phải là tiền tài hay danh vọng, mà là khi tâm mình tìm được nơi nương náu trong ánh hào quang của Phật Pháp.
Công việc giúp tôi đến nhiều nơi trên thế giới, chứng kiến những bất công đằng sau vẻ hào nhoáng của đô thị, thấy rõ thân phận những con người nghèo khổ. Từ đó, tôi có cơ hội chia sẻ về những điều tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp, một môn tu luyện thuộc trường phái Phật gia, tu dưỡng tâm tính theo Chân-Thiện-Nhẫn và nâng cao sức khỏe qua năm bài tập nhẹ nhàng.
Tôi cũng mong muốn chia sẻ với thế giới về sự bức hại tàn ác của chính quyền Trung Quốc đối với những người tu luyện Pháp Luân Công, một môn tu luyện ôn hòa. Hãy cùng lên tiếng yêu cầu chính quyền Trung Quốc chấm dứt đàn áp đức tin, chấm dứt bức hại các học viên Pháp Luân Công, để thế giới tương lai được sống trong bình an và hạnh phúc, để tình thương yêu giữa con người luôn tràn ngập.
Mỹ Mỹ biên tập
Tư liệu câu chuyện được lấy từ kênh Nguyện Ước