“Vì Chúa trời không thể ở khắp mọi nơi, nên Ngài sinh ra người mẹ.” Câu ngạn ngữ Do Thái thiêng liêng ấy từ lâu đã trở thành biểu tượng cho một chân lý giản dị: người mẹ chính là hiện thân gần gũi nhất của sự che chở, là vòng tay mà cuộc đời gửi đến mỗi đứa trẻ.
- Tu dưỡng đạo đức chính là phương pháp dưỡng sinh cao nhất
- Thí nghiệm “Ngược chiều kim đồng hồ” - Cơ thể trẻ hoá 7 ngày khi sống trong bối cảnh của quá khứ
- Người sống đến cuối đời mới hiểu: Không nợ nần, không bệnh tật, không trông cậy vào con cái mới là phúc lớn nhất của tuổi già
Tình mẫu tử không chỉ là một bản năng tự nhiên, mà còn là sức mạnh có thể vượt qua cả giới hạn của sự sống và cái chết. Câu chuyện của Emma Schols, người mẹ đến từ Thụy Điển, là minh chứng khiến hàng triệu người trên thế giới lặng người khi nhắc đến hai tiếng "mẹ hiền".
Rạng sáng ngày 3 tháng 9 năm 2019, khi cả gia đình đang chìm trong giấc ngủ, ngọn lửa bất ngờ bùng phát từ tầng dưới rồi nhanh chóng nuốt chửng căn nhà.

Chỉ trong ít phút, khói đen dày đặc che kín mọi lối thoát, sức nóng dữ dội làm những mảng trần bắt đầu đổ sập.
Trong hoàn cảnh ấy, phản ứng tự nhiên của con người là tìm đường chạy để giữ lấy mạng sống. Nhưng Emma đã lựa chọn một con đường hoàn toàn khác.
Điều đầu tiên hiện lên trong tâm trí cô không phải là bản thân, mà là sáu đứa con vẫn còn mắc kẹt giữa biển lửa.
Emma lần lượt đưa hai cậu con trai lớn ra ngoài an toàn. Biết con gái Nellie vẫn còn ở trên tầng, cô lập tức quay ngược trở lại. Giữa làn khói đặc quánh khiến việc hít thở trở nên vô cùng khó khăn, cô bò từng bước, dùng chính cơ thể mình che chắn cho con khi ngọn lửa đã bén vào mái tóc và thiêu bỏng làn da.
Đưa được Nellie ra ngoài, Emma chưa kịp nghỉ thì biết hai đứa trẻ nhỏ vẫn còn bên trong. Không hề chần chừ, cô lại lao vào căn nhà đang cháy. Khi tìm thấy cậu bé Milas, cầu thang đã sụp đổ hoàn toàn.
Không còn đường thoát, người mẹ ôm chặt con vào lòng rồi nhảy từ ban công tầng hai xuống đất. Đó là cú nhảy có thể cướp đi mạng sống của cô bất cứ lúc nào, nhưng cũng là con đường duy nhất để con trai được sống.
Nhiều người nghĩ rằng đến đây, một con người đã làm tất cả những gì có thể. Nhưng khi phát hiện bé út Molly mới một tuổi vẫn còn nằm trong chiếc nôi, Emma lại quay trở vào căn nhà đang sụp đổ lần cuối.
Khi tìm thấy con, cô ôm đứa bé vào lòng, quay lưng về phía ngọn lửa, dùng chính cơ thể đã cháy bỏng để che chắn những mảnh gỗ đỏ rực liên tục rơi xuống cho đến khi một người hàng xóm phá cửa lao vào đưa đứa trẻ ra ngoài an toàn.
Người ta thường gọi đó là lòng dũng cảm. Nhưng có lẽ, hai chữ ấy vẫn chưa đủ để diễn tả điều đã xảy ra.
Theo tâm lý học, khi đối diện hiểm nguy, não bộ sẽ lập tức kích hoạt cơ chế sinh tồn. Con người hoặc chiến đấu, hoặc bỏ chạy để bảo vệ chính mình. Đó là phản ứng tự nhiên đã được hình thành qua hàng triệu năm tiến hóa. Thế nhưng, tình mẫu tử dường như đã viết lại quy luật ấy.
Emma hiểu rất rõ mình có thể chết. Cô cảm nhận được ngọn lửa đang thiêu đốt từng tấc da thịt, từng hơi thở trở nên nặng nhọc giữa khói độc. Nhưng mọi đau đớn đều lùi lại phía sau trước một ý nghĩ duy nhất: các con vẫn còn ở trong đó.
Vì thế, cô không chỉ lao vào biển lửa một lần, mà quay trở lại, rồi tiếp tục quay trở lại. Mỗi bước chân tiến vào căn nhà cháy là mỗi bước tiến gần hơn với cái chết. Nhưng với một người mẹ, điều đáng sợ nhất không phải là mất đi mạng sống của mình, mà là phải sống khi một đứa con bị bỏ lại phía sau.
Sự hy sinh ấy để lại trên cơ thể Emma những dấu ấn khắc nghiệt của số phận. Cô bị bỏng độ ba trên 93% cơ thể, hai lá phổi tổn thương nghiêm trọng vì hít phải khói độc và rơi vào hôn mê suốt ba tuần.
Các bác sĩ đã phải thực hiện hàng chục ca ghép da nhân tạo để giành giật sự sống cho cô. Điều kỳ diệu xảy ra khi Emma tỉnh lại. Câu hỏi đầu tiên cô dành cho chồng không phải là tình trạng của bản thân, mà là: "Các con có còn sống không?"
Chính tình yêu máu mủ sâu nặng ấy đã trở thành động lực giúp cô chiến thắng tử thần để trở về với gia đình.
Cuối năm 2020, Emma được vinh danh là "Nữ anh hùng của năm" tại Thụy Điển. Những vết sẹo chằng chịt trên cơ thể cô không còn là dấu vết của đau thương, mà trở thành minh chứng hùng hồn cho tình yêu vô điều kiện của một người mẹ, sẵn sàng đánh đổi nhan sắc, máu thịt và cả mạng sống để bảo vệ con.
Emma từng xúc động chia sẻ: "Tôi mang những vết sẹo này với niềm tự hào. Mục tiêu lớn nhất của tôi là giữ cho mình luôn mạnh khỏe và sống thật lâu bên cạnh các con. Tôi cảm thấy biết ơn sâu sắc cho mỗi ngày mà cả gia đình chúng tôi còn được ở bên nhau."Sau đó, cô kiên trì tập đi, tập chạy và hoàn thành cự ly mười kilômét như một lời khẳng định với các con rằng mẹ đã vượt qua nghịch cảnh.
Thật ra, trong cuộc đời mỗi chúng ta cũng đều có một người mẹ mang những "vết sẹo" như thế.

Có những vết sẹo hiện hữu sau những lần sinh nở, sau bao năm tháng lao động nhọc nhằn vì con. Nhưng cũng có những vết sẹo không ai nhìn thấy. Đó là những đêm trắng thức cùng con khi sốt cao, là những bữa ăn mẹ lặng lẽ nhường phần ngon nhất cho con, là những giọt nước mắt âm thầm nuốt vào lòng mỗi khi con vấp ngã hay lạc lối.
Thời gian có thể lấy đi tuổi xuân của mẹ, nhưng không bao giờ xóa được những dấu vết mà tình yêu đã khắc lên cuộc đời người.
Có lẽ, điều người mẹ mong mỏi nhất không phải là vật chất hay những lời tán dương, mà chỉ là được nhìn thấy con trưởng thành, sống lương thiện, biết yêu thương và biết trân trọng những gì mình đang có.
Chính vì thế, bổn phận của người làm con không phải đợi đến khi cha mẹ già yếu mới nói lời yêu thương.
Hiếu thảo không chỉ là phụng dưỡng khi cha mẹ tuổi cao sức yếu, mà còn là biết trân trọng những tháng năm cha mẹ còn khỏe mạnh, biết lắng nghe khi cha mẹ muốn sẻ chia, biết nhẫn nại khi cha mẹ chậm chạp hơn, biết sống tử tế để cha mẹ không phải lo lắng hay đau lòng.
Cuộc đời này dù lắm đau thương, bất hạnh nhưng tình mẫu tử vẫn mãi là ngọn nến lung linh, ấm áp thắp sáng bóng đêm, xua tan giá lạnh.
Hãy trân trọng và bao dung với cha mẹ khi họ còn ở bên, bởi mỗi ngày được sống trong tình yêu thương của mẹ chính là một đặc ân vô giá mà Thượng Đế đã ban tặng cho cuộc đời chúng ta.
Tiểu Hoa biên tập