#nghesi

#phapluancong

#song

Nghệ sĩ ưu tú Lê Vi tuổi U60: nơi tâm hồn nở hoa

Những buổi chiều ở Amboise, nắng vàng dịu dàng rơi trên khu vườn bốn nghìn mét vuông do chính tay chị trồng. Hoa nở rộ, lá xanh mướt, và lòng người cũng lặng yên theo. NSƯT Lê Vi, giờ đây đã gần sáu mươi, ngồi giữa sắc màu ấy, mỉm cười với chính cuộc đời mình - một cuộc đời đã chọn buông bỏ ánh đèn sân khấu để tìm về sự bình an.

Chị sinh ra trong một gia đình nghệ thuật nổi tiếng: con gái NSND Trần Tiến và NSƯT Lê Mai, em út của Lê Vân và Lê Khanh. Ngày ấy, Lê Vi là cô gái múa tài hoa, là nữ diễn viên đoạt Bông Sen Vàng với Cây bạch đàn vô danh. Ánh hào quang, tiếng vỗ tay, những đêm diễn dài… tất cả từng là một phần máu thịt của chị. Thế rồi năm ba mươi sáu tuổi, đang ở độ chín nhất của sự nghiệp, chị chọn một con đường khác. Chị sang Pháp, làm vợ, làm mẹ, và để lại sau lưng những ánh đèn rực rỡ.

“Khi cuộc sống đặt ra lựa chọn, tôi chọn gia đình,” chị nói, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng qua vườn. “Điều khiến tôi hạnh phúc là khán giả vẫn nhớ tiếc mình nhiều hơn là bản thân tôi nuối tiếc nghề.”

Nghệ sĩ ưu tú Lê Vi tuổi U60: nơi tâm hồn nở hoa
 

Ở nước Pháp xa xôi, những năm đầu không dễ dàng. Chị học cách sống bên bố mẹ chồng, học cách tôn trọng sự thẳng thắn và tự do của văn hóa phương Tây, đồng thời khéo léo giữ lại những tinh hoa của quê nhà. Rồi thời gian trôi, ngôi nhà ngoại ô dần trở thành chốn bình yên. Chồng chị - Cyril Lapointe - giờ là thị trưởng một thành phố. Cả hai cùng nhau nuôi dạy ba đứa con, vừa giữ gìn truyền thống Việt Nam: gói bánh chưng mỗi Tết, nói tiếng Việt ở nhà, kể chuyện ông bà, dạy các con sống hướng thiện.

Nhưng cuộc sống xa quê không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng. Bố mẹ chị đã ngoài tám mươi, sức khỏe lúc thăng lúc trầm. Nỗi lo lắng ấy từng day dứt chị những đêm dài. Cho đến mùa Hè năm 2017, một cánh cửa mới mở ra.

Chị đến với Pháp Luân Công không phải vì bệnh tật. Chị vốn ít ốm, thỉnh thoảng chỉ viêm họng, ngậm vài hạt muối là khỏi. Chị đến vì tâm hướng Thiện, cái tâm lành mà cha mẹ đã trao từ thuở ban đầu. Trên internet, chị đọc những câu chuyện của bao người tìm đến Pháp Luân Công để chữa bệnh. Còn chị, chị tìm đến vì muốn học cách sống tốt hơn.

Chị đọc sách Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chỉ đạo chính của môn tu luyện Pháp Luân Công mà người bạn cho mượn. Những lời giảng dung dị, những nguyên lý sâu sắc về Chân - Thiện - Nhẫn. "Đọc thì giản đơn, nhưng thực hành giữa đời thường mới thấy khó khăn biết bao", chị nói. Chị học cách đối đãi với mọi tình huống bằng tâm thiện lành, học cách buông bỏ lo âu, học cách tự kiểm soát bản thân.

Từ đó, tâm chị dần tĩnh tại. Nỗi đau đáu về quê nhà, về cha mẹ già, về những khoảng cách không thể xóa nhòa, dường như nhẹ nhàng hơn.

“Khi học Pháp này, chưa bao giờ Vi cảm thấy biết tự kiểm soát bản thân tốt đến vậy,” chị chia sẻ. Đại Pháp giúp chị nhìn rõ hơn ý nghĩa của cuộc sống: không thể có tất cả, nhưng những gì đã chọn đều là điều đẹp đẽ nhất.

Nghệ sĩ ưu tú Lê Vi tuổi U60: nơi tâm hồn nở hoa
 

Bây giờ, mỗi ngày của Lê Vi là những buổi làm vườn, đọc sách, thiền định, nấu những món ăn Việt cho chồng con. Chị vẫn giữ trong mình chất Hà Nội dịu dàng, tinh tế. Dù đã hơn hai mươi năm xa quê, chị tin rằng tình thân là sợi dây không gì cắt đứt nổi. Mỗi lần về thăm mẹ và hai chị gái, chị lại mang theo chút bình an từ khu vườn Pháp để trao lại cho người thân.

Cuộc đời chị, như khu vườn ấy, không ồn ào nhưng tràn đầy sức sống. Một người nghệ sĩ đã chọn buông bỏ sân khấu để tìm về với chính mình. Và trong sự bình yên ấy, chị tìm thấy hạnh phúc - thứ hạnh phúc chân thật, dịu dàng và sâu lắng nhất.

Mỹ Mỹ biên tập