#cuocsong

#cuocsongtuoidep

#doisong

#kinhnghiemhay

#kinhnghiệmsống

#tamsu

#tuduong

#vanhoa

Vạn Điều Hay

Vạn Điều Hay

562 Người theo dõi
Đừng nhìn cách một người đối xử với bạn khi “thuận lợi”

Người đời thường đánh giá một người qua vẻ ngoài hiền lành, lời nói nhẹ nhàng hay thái độ nhã nhặn trong những ngày bình thường. Nhưng thực ra, đó chưa bao giờ là thước đo đủ để nhìn thấu bản chất của một con người. Bởi khi cuộc sống êm đềm, công việc thuận lợi, tiền bạc ổn định, sức khỏe tốt, tâm trạng vui vẻ, thì hầu như ai cũng có thể cư xử ôn hòa và tử tế. Trong hoàn cảnh không có gì va chạm, làm một người “hiền” vốn không khó.

Cái khó là khi cuộc đời ném đến một sự cố ngoài dự tính.

Một khi kế hoạch đổ vỡ, hay một khoản tiền thất thoát, hoặc lỡ nói một lời làm tổn thương lòng tự trọng của ai đó, hay chỉ đơn giản là một chuyện nhỏ như ai đó vô tình làm bẩn chiếc áo họ vừa mặc. Chính vào những thời khắc ấy, bản chất thật của một người mới bắt đầu lộ ra.

Người xưa có câu: “Hoạn nạn kiến chân tình, biến cố lộ nhân tâm.”

Ý nói chỉ khi gặp chuyện, người ta mới nhìn rõ lòng người; chỉ khi nghịch cảnh xuất hiện, bản tính thật mới không thể che giấu.

Rất nhiều người không phải hiền lành thật sự, mà chỉ là đang hiền trong điều kiện thuận lợi. Khi cuộc sống còn nằm trong tầm kiểm soát, họ nói năng từ tốn, cư xử mềm mỏng, ai nhìn vào cũng nghĩ đó là người dễ chịu. Nhưng chỉ cần gặp chuyện trái ý, chiếc “vỏ hiền lành” ấy lập tức rơi xuống.

Có người bình thường nói chuyện rất lịch sự, nhưng chỉ vì một va chạm nhỏ ngoài đường đã nổi nóng, quát tháo, văng tục. Có người ngày thường dịu dàng với bạn đời, nhưng chỉ cần công việc không thuận lợi là về nhà trút hết bực dọc lên người thân. Có người ngoài xã hội luôn tỏ ra nhã nhặn, nhưng khi áp lực bủa vây thì trở nên cay nghiệt, độc đoán, làm tổn thương tất cả những người xung quanh.

Những phản ứng ấy không phải do biến cố tạo ra. Biến cố chỉ là thứ kích hoạt và phơi bày thứ vốn đã có sẵn trong tâm họ mà thôi.

Theo góc nhìn của tu dưỡng và tâm linh, điều con người bộc lộ ra trong lúc mất kiểm soát chính là nghiệp khí và tâm tính thật chưa được tu sửa. Bởi khi tâm bình, cảnh động vẫn không loạn. Chỉ khi nội tâm vốn đã bất ổn, ngoại cảnh mới dễ dàng khuấy động thành sóng gió.

Một người có thể giả vờ tử tế khi thuận cảnh, nhưng không thể giả vờ bình tĩnh khi nghịch cảnh kéo đến. Cho nên muốn nhìn thấu một người, đừng chỉ nhìn cách họ đối xử với bạn khi mọi chuyện đang tốt đẹp, mà hãy nhìn cách họ phản ứng khi đời không chiều theo ý họ.

Lúc ấy, điều hiện ra không còn là phép lịch sự, mà là trình độ “tu dưỡng” thật sự của họ.

Người có nội tâm ổn định không phải là người không biết buồn, không biết tức, không biết đau khổ, họ vẫn có cảm xúc như bất kỳ ai nhưng khác biệt nằm ở chỗ là họ không để cảm xúc điều khiển “nhân phẩm” của mình.

Khi sự cố xảy ra, họ có thể khó chịu nhưng không vô cớ làm tổn thương người khác. Họ có thể áp lực nhưng không biến người bên cạnh thành nơi trút giận. Họ có thể đau khổ nhưng vẫn giữ được giới hạn trong lời nói và hành vi. 

Đó mới là sự hiền lành thật sự. Không phải hiền vì cuộc sống chưa từng làm khó mình, mà là sau khi đã trải qua va đập của cuộc đời, vẫn chọn đối đãi tử tế với người khác.

Người như vậy không chỉ có EQ cao hay tâm lý ổn định, đó là người có “phúc đức và có tu”.

Một người thường xuyên nổi nóng, dễ mất kiểm soát, hay trút năng lượng tiêu cực lên người khác thực chất đang không ngừng tạo nghiệp khẩu, nghiệp ý và nghiệp hành cho chính mình. Mỗi lần tức giận vô cớ, mỗi lần buông lời cay nghiệt, mỗi lần đem cơn bực dọc của mình đổ lên người vô tội, họ không chỉ làm tổn thương người khác, mà còn đang âm thầm bào mòn phúc khí của bản thân.

Ngược lại, người biết giữ bình tĩnh trong nghịch cảnh là người hiểu rằng: “Mọi sự cố trong đời đều là phép thử cho tâm tính của mình.”

Có những chuyện xảy ra không phải để hại ta, mà để xem ta đã tu được đến đâu. Một việc nhỏ cũng đủ cho thấy nội tâm một người đang hỗn loạn hay an định. Một biến cố bất ngờ cũng đủ cho thấy họ là người có bản lĩnh hay chỉ đang mang vẻ ngoài hiền hòa.

Bởi vậy, trong các mối quan hệ, hiền lành chỉ là điều kiện để bắt đầu, còn tâm lý ổn định mới là nền tảng để đồng hành lâu dài.

Ai rồi cũng sẽ gặp lúc sa cơ, áp lực, bế tắc, bất như ý. Nếu người bên cạnh bạn chỉ hiền khi thuận lợi, nhưng gặp chuyện là bùng nổ, là trút giận, là làm tổn thương những người gần mình nhất, thì sớm muộn bạn cũng sẽ trở thành người gánh chịu hậu quả cho nội tâm chưa được chữa lành của họ.

Cho nên trưởng thành rồi mới hiểu: “Điều đáng quý nhất ở một con người không phải là họ dịu dàng bao nhiêu khi cuộc đời đối xử tốt với họ, mà là khi cuộc đời làm khó họ, họ vẫn giữ được tử tế.”

Vì, một người có thể giữ được bình tĩnh giữa nghịch cảnh, mới là người thật sự mạnh. Một người có thể giữ được thiện lương khi trong lòng đầy sóng gió, mới là người thật sự có tu dưỡng. Và một người dù đau khổ vẫn không nỡ làm tổn thương người khác, mới là người đáng để đồng hành cả đời.

Tú Uyên biên tập