#giaoduc

#vanhoa

#vanhoatruyenthong

Cuối cùng, mọi việc trên đời vẫn phải dựa vào chính mình

Con người sau khi đi qua đủ nhiều va chạm của cuộc đời thường sẽ dần hiểu ra một đạo lý rất thực tế: làm người không dễ dàng, và rất nhiều chuyện cuối cùng vẫn chỉ có thể dựa vào chính mình.

Lúc còn trẻ, nhiều người luôn nghĩ rằng chỉ cần quen đúng người, đứng đúng chỗ, tìm được một tập thể đủ mạnh để dựa vào thì cuộc sống sẽ dễ thở hơn. Vì thế, có người cố len lỏi vào các mối quan hệ lợi ích, tìm kiếm chỗ dựa từ những thế lực có sẵn hoặc quen sống trong sự che chở của bè phái, tập thể.

Hình ảnh minh hoạ: Lúc còn trẻ, nhiều người luôn nghĩ rằng chỉ cần quen đúng người, đứng đúng chỗ, tìm được một tập thể đủ mạnh để dựa vào thì cuộc sống sẽ dễ thở hơn.

Thoạt nhìn, những điều ấy đúng là có thể mang lại thuận lợi trong một giai đoạn nào đó. Một mối quan hệ tốt có thể giúp con đường đi nhanh hơn. Một người chống lưng có thể giúp tránh được vài khó khăn trước mắt. Nhưng rất nhiều người lại quên mất một điều: mọi liên minh được xây dựng trên lợi ích đều có thể thay đổi khi cục diện đổi khác.

Hôm nay người ta còn cần bạn, ngày mai có thể đã quay lưng. Hôm nay bạn còn là người được nâng đỡ, ngày mai khi lợi ích không còn phù hợp, bạn rất dễ trở thành quân cờ bị bỏ lại trên bàn cờ của người khác.

Điều đáng sợ nhất không phải mất đi chỗ dựa, mà là trong suốt khoảng thời gian phụ thuộc vào ngoại cảnh, bản thân đã đánh mất năng lực tự đứng vững.

Một người quen dựa dẫm quá lâu sẽ dần mất khả năng phản kháng tự thân. Đến khi giông bão thật sự ập tới, các điểm tựa bên ngoài biến mất, sự sụp đổ thường diễn ra rất nhanh chóng và tàn khốc.

Cuộc sống vốn là như vậy.

Khi bạn bị chèn ép trong công việc, nhiều lúc bạn chỉ có thể dựa vào chính mình. Có những môi trường làm việc không đẹp như người ta tưởng tượng. Vì bạn có năng lực nên bị ghen tị. Vì bạn ảnh hưởng đến lợi ích của ai đó nên bị đả kích. Có khi chỉ vì cạnh tranh vị trí mà cũng trở thành cái gai trong mắt người khác.

Lúc ấy, dù có người đồng cảm với bạn, họ cũng chưa chắc dám bước tới gần. Ai cũng có nỗi lo riêng và ai cũng muốn bảo vệ sự an toàn của bản thân trước tiên.

Cho nên, những ngày khó khăn nhất của cuộc đời thường đều phải tự mình đi qua.

Không ai có thể thức thay bạn những đêm mất ngủ. Không ai có thể chịu thay áp lực đang đè nặng trong lòng bạn. Cũng không ai có thể trưởng thành thay bạn.

Đến khi một mình lảo đảo bước qua được giai đoạn ấy, con người mới dần hiểu rằng sự điềm tĩnh, kín đáo và có chiều sâu đôi khi còn quan trọng hơn việc hơn thua với người khác.

Ngay cả trong tình cảm cũng không ngoại lệ.

Có người chỉ trải qua một vài lần rung động đã gặp được người đi cùng mình đến cuối đời. Nhưng cũng có người đi qua rất nhiều đổ vỡ mà vẫn chưa tìm thấy nơi thuộc về.

Những giai đoạn tình cảm tồi tệ thường khiến con người vô cùng mệt mỏi. Tin đồn, lời bàn tán và sự đánh giá của người khác đôi khi khiến một người cảm thấy kiệt sức. Nhưng rồi sau tất cả, người phải tự chữa lành cho mình vẫn là mình.

Cuộc đời không phải lúc nào cũng có người đứng cạnh để an ủi. Có những đoạn đường chỉ có thể âm thầm chịu đựng, âm thầm bước tiếp và dùng thời gian để làm phai đi những điều không thuộc về mình.

Con người sau nhiều va chạm mới hiểu rằng, điều đáng tin nhất chưa bao giờ là ngoại cảnh, mà là nội lực của chính mình.

Chỉ khi đứng vững trên đôi chân của bản thân, vị thế của một người mới không dễ bị thao túng bởi bất kỳ sự dịch chuyển nào của thời cuộc.

Đáng tiếc là cuộc sống hiện đại hôm nay lại đang khiến rất nhiều người mất dần khả năng tự suy nghĩ và tự trưởng thành.

Công nghệ càng phát triển, con người càng dễ sống trong trạng thái phụ thuộc. Muốn biết điều gì chỉ cần vài giây tìm kiếm. Muốn giải trí có hàng ngàn video ngắn chạy liên tục. Muốn ghi nhớ có điện thoại nhắc. Muốn đi đâu có bản đồ dẫn đường từng mét.

Mọi thứ đều trở nên tiện lợi hơn rất nhiều.

Nhưng càng tiện lợi, đầu óc con người lại càng ít chịu hoạt động.

Hình ảnh minh hoạ: Ngày trước, gặp một việc khó, người ta phải tự suy nghĩ, tự quan sát rồi tìm cách xoay xở

Ngày trước, gặp một việc khó, người ta phải tự suy nghĩ, tự quan sát rồi tìm cách xoay xở. Còn bây giờ, nhiều người chưa kịp động não đã vội tìm đáp án có sẵn. Não bộ dần quen với việc tiếp nhận thay vì đào sâu.

Có người có thể lướt điện thoại hàng giờ nhưng đọc vài trang sách đã thấy mệt. Có thể xem hết video này tới video khác nhưng lại không đủ kiên nhẫn ngồi yên suy nghĩ về cuộc đời mình.

Nguy hiểm hơn nằm ở chỗ con người dần đánh mất khả năng tư duy độc lập. Thấy điều gì nổi bật liền tin. Nghe ai nói hay liền gật đầu. Sống giữa rất nhiều thông tin nhưng lại ngày càng thiếu chính kiến.

Có những bữa cơm cả gia đình ngồi cạnh nhau nhưng ai cũng cúi xuống màn hình. Có những cuộc gặp mặt mà câu chuyện liên tục bị ngắt quãng bởi điện thoại. Có người thức dậy điều đầu tiên làm là mở mạng xã hội xem người khác sống ra sao.

Dần dần, con người sống bằng thông tin của thiên hạ nhiều hơn cảm nhận của chính mình. Đầu óc lúc nào cũng đầy hình ảnh và tin tức, nhưng bên trong lại trống rỗng một cách khó nói.

Một người lúc nào cũng chìm trong tiếng ồn của mạng xã hội sẽ rất khó nghe rõ tiếng nói bên trong mình. Một bộ não quen tiếp nhận thụ động lâu ngày cũng sẽ dần trở nên lười suy nghĩ.

Cho nên, thứ tạo nên khoảng cách giữa người với người nhiều năm sau chưa chắc nằm ở việc ai cập nhật xu hướng nhanh hơn, mà nằm ở chiều sâu tư duy.

Người còn giữ được khả năng đọc, suy nghĩ, quan sát và tự học hỏi từ trải nghiệm thật của cuộc đời sẽ ngày càng khác biệt giữa một thế giới quá ồn ào và vội vã. Bởi trí tuệ thật sự chưa bao giờ nằm ở việc biết thật nhiều thông tin. Nó nằm ở khả năng hiểu vấn đề, hiểu lòng người và hiểu chính mình sau những va chạm của cuộc sống.

Đến một độ tuổi nào đó mới hiểu, tự làm chủ vận mệnh mới là đỉnh cao của sự an toàn.

 Tiểu Hoa biên tập