Cậu bé ấy rất ngoan. Ngoan đến mức chưa từng dám đòi hỏi điều gì.
Khi bị điểm kém, nó không dám kể. Khi bị bắt nạt ở trường, nó cũng im lặng. Bởi từ nhỏ, mỗi lần khóc, nó thường chỉ nhận lại câu:
“Nín đi, có gì đâu mà khóc.”
Trong căn nhà ấy, cơm vẫn đủ ăn, quần áo vẫn đủ mặc nhưng chưa bao giờ có nhiều cái ôm. Nhiều năm sau, khi trưởng thành, cậu vẫn luôn cảm thấy mình thiếu một điều gì đó rất sâu bên trong.
Nhiều cha mẹ hôm nay rất thương con. Họ làm việc cực khổ, lo cho con ăn học đầy đủ, sợ con thiếu thốn mọi thứ. Nhưng vì áp lực cuộc sống, vì cách họ từng được nuôi dạy, nhiều người không biết cách thể hiện tình yêu bằng cảm xúc.
Con buồn thì bảo “mạnh mẽ lên”.
Con khóc thì bảo “đừng yếu đuối”.
Rồi dần dần, đứa trẻ học cách giấu lòng mình.
Người xưa kể chuyện Mạnh Tử và mẹ ông trong điển tích “Mạnh mẫu tam thiên”.
Mạnh Tử mồ côi cha từ nhỏ, một mình người mẹ dệt vải nuôi con. Bà không áp đặt con phải thế này thế kia, mà lặng lẽ nhìn sâu vào thế giới của đứa trẻ.
Khi thấy con bắt chước trò khóc than ở nghĩa địa hay cảnh lừa lọc ở chợ búa, bà không mắng mỏ, không bảo con phải “cứng rắn lên”, mà âm thầm chuyển nhà để tìm nơi bình yên cho tâm hồn con trú ngụ.
Đến ngày Mạnh Tử vì ham chơi mà trốn học chạy về, thấy mẹ đang dệt vải, cậu sợ hãi cúi đầu. Mạnh Mẫu không nổi giận lôi đình. Bà chỉ lặng lẽ cầm dao chặt đứt phăng tấm vải đang dệt dang dở.
Nhìn đứa con run rẩy quỳ xuống khóc vì sợ hãi, bà ôm con vào lòng rồi ôn tồn dùng hình ảnh tấm vải đứt đoạn để giảng giải cho con hiểu.
Bà không dùng đòn roi để ép buộc. Bà dùng sự thấu hiểu và bao dung để chạm vào góc khuất trong lòng đứa trẻ.
Điều khiến người đời kính trọng mẹ Mạnh Tử không chỉ là bà cho con học giỏi, mà là bà hiểu môi trường và tình thương sẽ nuôi lớn nhân cách của con thế nào.
Một đứa trẻ được lớn lên trong yêu thương thường sẽ có cảm giác an toàn hơn với cuộc đời. Và khi lớn lên, chúng cũng dễ biết yêu thương người khác hơn.
Có lẽ, điều quý nhất cha mẹ có thể cho con không phải mọi điều kiện tốt nhất, mà là một tuổi thơ khiến con cảm thấy mình luôn được yêu thương và chấp nhận.
Bởi được nuôi lớn trong yêu thương… thật ra chưa bao giờ là điều hiển nhiên.
Theo bạn, điều gì khiến một đứa trẻ cảm thấy được yêu thương thật sự?
.................................................
Nội dung này thuộc sở hữu của kênh Nét Đẹp Truyền Thống. Vui lòng ghi rõ nguồn Nét Đẹp Truyền Thống khi đăng lại bài, và chỉ sử dụng với mục đích phi thương mại. Xin cảm ơn.