Chỉ có “Đức” mới có thể làm cho quốc gia thịnh vượng

Đường Thái Tông (Lý Thế Dân) giáo hóa dân chúng bằng đức trị thông qua việc làm gương, trọng hiền tài, lắng nghe can gián, đề cao đạo đức xã hội và phát triển văn hóa, tôn giáo, tạo nên thời kỳ “Trinh Quán thịnh thế” an bình, thịnh vượng, khuyến khích sự chân thành, thương yêu giữa người với người và xây dựng một quốc gia cường thịnh dựa trên nền tảng đạo đức, văn hóa Nho – Thích – Đạo hài hòa.

Ngày nay, người Hoa ở Trung Quốc đại lục hiểu rất ít về bản chất của văn hóa truyền thống. Họ chỉ có thể đọc thuộc lòng một số kiến thức rời rạc mà ĐCSTQ cho phép lưu truyền ví như thơ Đường, Từ Tống, Luận Ngữ, Đạo Đức Kinh…, nhưng cũng chỉ hiểu được một cách nửa vời. Đối với những tinh hoa thực sự của văn hóa truyền thống như tích đức, tạo nghiệp, thiện ác hữu báo, Phật – Đạo – Thần… thì họ lại phản đối và xem đó là “mê tín phong kiến”.

Vì vậy mà người Trung Quốc hiện đại không còn nói đến “thuận theo tự nhiên”; có người miệng nói như thế nhưng hoàn toàn không hiểu được nội hàm của nó. Thay vào đó, họ lại nhấn mạnh đấu tranh, phấn đấu, tranh giành, lấy triết học rừng rú làm kim chỉ nam cho cuộc sống, cho rằng chỉ cần mình nỗ lực tranh đấu, giành lấy quyền lực và của cải thì có thể “chống đỡ cả bầu trời” cho bản thân và gia đình, để mọi người được ấm no, không còn lo nghĩ.

Mục lục

  1. Thực tế có đúng như vậy không?

    1.1 Ví dụ thứ nhất: Chu Vĩnh Khang

    1.2 Ví dụ thứ hai: Bạc Hy Lai

  2. Ít ai biết rằng: Thiên lý mới là tiêu chuẩn duy nhất

    2.1 Người xưa hiểu rõ: Phúc đến từ Đức, họa đến từ nghiệp

    2.2 Chỉ có đức hạnh mới có thể có tương lai tốt đẹp

    2.3 Thái độ của bạn đối với cuộc đàn áp Pháp Luân Công của ĐCSTQ là sự lựa chọn giữa Đại thiện và Đại ác

Thực tế có đúng như vậy không?

Nhìn xung quanh, có vô số ví dụ. Nhiều người dựa vào quan thương cấu kết, gian dối cân đo, lừa đảo… để có được chút quyền thế và của cải tạm thời. Thực tế, chưa có trường hợp nào kéo dài quá hai mươi năm và cuối cùng đều suy bại, tan nhà nát cửa, người thân ly tán, kết cục vô cùng thê thảm. Sau đây là hai ví dụ rõ ràng nhất.

Ví dụ thứ nhất: Chu Vĩnh Khang

Ngày 20/7/1999, Giang Trạch Dân phát động cuộc bức hại tiêu diệt Pháp Luân Công. Trong thời gian làm Bí thư Tỉnh ủy Tứ Xuyên (1999–2002), để lấy lòng Giang Trạch Dân và giành lợi thế chính trị cho sự thăng tiến của mình, Chu Vĩnh Khang đã không tiếc công sức thực hiện chính sách diệt chủng của Giang là: “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể” đối với học viên Pháp Luân Công, khiến Tứ Xuyên trở thành một trong những tỉnh có số học viên Pháp Luân Công bị bức hại đến chết nhiều nhất.

Các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc bị đàn áp năm 1999

Tiếp đó, Chu Vĩnh Khang đã dàn dựng một vụ tai nạn xe hơi khiến vợ mình thiệt mạng và cho phép ông ta cưới cháu gái của Giang Trạch Dân. Chu Vĩnh Khang thậm chí còn tự xưng là “người của Chủ tịch Giang”. 

Năm 2002, Chu Vĩnh Khang, người chưa từng có kinh nghiệm trong công tác an ninh công cộng, đã được Giang Trạch Dân trực tiếp điều động làm Bộ trưởng Bộ Công an kiêm Bí thư Đảng, đồng thời giữ chức Phó Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, phối hợp với Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật La Cán thúc đẩy cuộc đàn áp Pháp Luân Công trên toàn quốc. 

Chu Vĩnh Khang bị bắt năm 2014 (Ảnh: Reuters)

Tại Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 17 vào tháng 10 năm 2007, Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng, lo sợ bị trả thù vì cuộc đàn áp, đã sắp xếp để Chu Vĩnh Khang thay thế La Cán làm Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật Trung ương và Trưởng Ban Lãnh đạo Trung ương về Xử lý Vấn đề Pháp Luân Công, nhằm kiểm soát việc tiêu diệt và đàn áp Pháp Luân Công. Họ cũng cố gắng hết sức để đưa ông ta vào cơ quan quyết định cao nhất của ĐCSTQ – Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị – nhằm tiếp tục chính sách đàn áp.

Khi quyền lực của Chu ở thời kỳ đỉnh cao, nhà ông ta tấp nập xe sang, quyền quý kéo đến lấy lòng cha mẹ ông ta, bề ngoài tưởng như họ Chu cực thịnh. Nhưng chỉ một ngày sau khi Chu bị bắt năm 2014, cửa nhà liền lạnh tanh, không ai lai vãng. Sau khi Chu bị kết án chung thân, con dâu ông ta còn đi kiện cáo đòi quyền lợi. Cái gọi là ảnh hưởng của họ Chu lập tức tan biến. 

Ví dụ thứ hai: Bạc Hy Lai

Bạc Hy Lai là con trai út của Bạc Nhất Ba – lão thành cách mạng của ĐCSTQ. Vì mang tiếng xấu nên sự nghiệp chính trị của ông ta mãi không khởi sắc. Từ ngày 10-15/8/1999, Giang Trạch Dân đến Liêu Ninh và nói thẳng với Bạc Hy Lai: “Anh phải tỏ thái độ cứng rắn với Pháp Luân Công thì mới có vốn để thăng tiến.”

Vợ ông ta là Cốc Khai Lai lập tức hiến kế: chỉ khi Đại Liên “nổi bật” trong việc bức hại Pháp Luân Công thì Bạc mới có thể “đứng trên mọi người” để thăng chức. Bạc và Cốc cũng là những kẻ chủ mưu ban đầu trong việc mổ cướp nội tạng sống. Dựa trên máu và nước mắt của học viên Pháp Luân Công, con đường quan lộ vốn bết bát của Bạc bỗng chốc thăng tiến thần tốc, leo đến chức Bộ trưởng Thương mại, Bí thư Trùng Khánh, bước vào hàng ngũ lãnh đạo quốc gia.

Cốc Khai Lai bị kết án tử hình vì tội sát hại doanh nhân người Anh Neil Heywood (Ảnh: CCTV)

Tháng 3 năm 2012, sau khi Bạc Hy Lai ngã ngựa và bị kết án chung thân, sự “hưng thịnh” của họ Bạc lập tức chấm dứt. Khi Bạc và Cốc làm thủ tục ly hôn bí mật, Bạc thở dài: “Nhà họ Bạc bị hủy trong tay tôi.” Điều này cho thấy ông ta biết rõ mổ cướp nội tạng học viên Pháp Luân Công là đại tội, nhưng vẫn mạo hiểm dựa vào ĐCSTQ để cầu quyền lực và tưởng rằng có thể giữ vững mọi thứ mình muốn.

Bạc Hy Lai bị kết án tù chung thân và tịch thu hết tài sản vào năm 2012 (Ảnh: AFP)

Ít ai biết rằng: Thiên lý mới là tiêu chuẩn duy nhất

“Chân-Thiện-Nhẫn” mà Pháp Luân Công giảng chính là đặc tính của vũ trụ. Đó là cơ hội tu luyện ngàn vạn năm có một. Con người không biết trân quý cơ duyên này mà còn mù quáng bức hại, thậm chí mổ cướp nội tạng các học viên Pháp Luân Công để kiếm lời — đó là đại tội, kết thành nghiệp ác lớn đến mức “tràn ngập vũ trụ”, chỉ có thể chiêu lấy ác báo diệt thân. Phúc phận sao có thể tồn tại lâu dài?

Chu Vĩnh Khang và Bạc Hy Lai gặp phải báo ứng là vì ĐCSTQ đã bao che tội ác mổ cướp nội tạng của họ. Đây mới chỉ là một phần báo ứng — còn có ác báo hủy diệt sinh mệnh đang chờ họ. ĐCSTQ lợi dụng họ, đồng thời hủy diệt họ để đạt mục đích hủy diệt nhân loại.

Người xưa hiểu rõ: Phúc đến từ Đức, họa đến từ nghiệp

Nguồn gốc của mọi phúc báo đều từ “đức”, còn mọi đau khổ bắt nguồn từ nghiệp do làm điều xấu tạo thành. Vì vậy người xưa coi trọng tu thân dưỡng tính, hành thiện tích đức, lấy thiện làm gốc. Gia tộc Phạm Trọng Yêm tồn tại hưng thịnh hơn 800 năm cũng là nhờ ông và con cháu tích đức hành thiện mà tạo phúc cho đời sau. Nếu làm ác tạo nghiệp, e rằng chỉ một đời là tuyệt tự, còn đâu nói đến “họ Phạm” kéo dài trăm năm?

Chỉ có đức hạnh mới có thể có tương lai tốt đẹp

Làm ác chỉ có thể đổi lấy chút quyền thế tạm thời — mà điều đó cũng dựa vào phúc phận sẵn có. Không có phúc mà làm ác thì sẽ gặp ác báo ngay trong đời này. Đến khi phúc đã hết, nghiệp báo sẽ kéo đến. Vì vậy, làm điều ác và tạo nghiệp xấu sẽ không mang lại hy vọng gì cho bạn. Chỉ có hành thiện tích đức mới có thể có được tương lai tươi sáng.

Thái độ của bạn đối với cuộc đàn áp Pháp Luân Công của ĐCSTQ là sự lựa chọn giữa Đại thiện và Đại ác

Pháp Luân Công được hồng truyền khắp thế giới

Pháp Luân Công được hồng truyền khắp thế giới (Ảnh: Minh Huệ Net)

Đi theo cuộc bức hại Pháp Luân Công có thể mang lại danh lợi nhất thời, nhưng cũng mang lại những hậu quả tàn khốc cho cuộc đời. Nếu bạn có thể nói rõ chân tướng cho người thân, bạn bè, cho nhiều người hơn — đó là việc làm đại thiện tích đức, mang đến phúc báo lâu dài nhất cho sinh mệnh. Chỉ những phúc báo như vậy mới có thể mang lại tương lai bền vững cho bản thân, gia đình và cả dòng tộc.

Tịnh Tâm (dich từ https://www.zhengjian.org/node/297169)

 

Bài viết liên quan