#giaoduc

#vanhoathantruyen

#vanhoatruyenthong

Thắng tiền bạc nhưng thua mất một chữ tình

Trong một chương trình talkshow, một chàng trai gây nhiều tranh luận khi chia sẻ câu chuyện tài chính của mình. Mới cưới vợ anh được cha mẹ cho một tỷ đồng để mua nhà. Sau khi hoàn tất việc đứng tên và sửa sang, hai vợ chồng anh quyết định cho chính cha mẹ thuê lại căn nhà ấy với giá bảy triệu đồng mỗi tháng, với lý do muốn để cha mẹ lớn tuổi cần có một không gian sống tốt hơn.

Hai vợ chồng sẽ chuyển sang sống cùng gia đình chị vợ vì nhà chị vợ rộng tận 3 phòng ngủ, vừa thuận tiện vừa tiết kiệm thêm chi phí, theo kế hoạch tài chính thì sau vai năm hai vợ chồng có thể đạt được mơ ước có trong tay vài tỷ đồng để chủ động tài chính.

Ngay sau khi chia sẻ, câu chuyện nhanh chóng thu hút sự chú ý của dư luận. Nhiều người cho rằng chàng trai ấy quá “khôn” với chính gia đình mình. Nếu chỉ nhìn từ góc độ kinh tế, đây rõ ràng không phải một phép tính tệ. 

Hình ảnh minh hoạ: Người xưa từng nói: “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày

Người trẻ hôm nay đang sống giữa rất nhiều áp lực: giá nhà ngày càng đắt đỏ, công việc thiếu ổn định, gánh nặng cơm áo và tương lai ngày càng lớn. Trong bối cảnh ấy, việc tận dụng mọi cơ hội để gia tăng tài sản thường được xem là biểu hiện của sự thực tế và biết tính toán.

Thế nhưng, điều khiến nhiều người day dứt lại không nằm ở chuyện tiền bạc, mà ở cảm giác rằng tình thân đang dần bị đặt lên bàn cân lợi ích. Bởi căn nhà ấy vốn không chỉ được xây nên bằng tiền, mà còn bằng gần cả một đời nhọc nhằn và hy sinh của cha mẹ.

Người xưa từng nói: “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.” Câu nói ấy tồn tại qua bao thế hệ không phải để trách móc con cái, mà để nhắc con người nhớ rằng tình yêu cha mẹ dành cho con và sự hồi đáp của con cái khi trưởng thành vốn chưa bao giờ là một cán cân ngang bằng.

Cha mẹ nuôi con thường không có khái niệm lỗ hay lãi. Họ có thể dành phần ngon nhất cho con mà không thấy thiệt thòi. Có thể mặc cũ thêm vài năm để con được học hành đủ đầy. Có những người cha đi gần hết cuộc đời vẫn chưa từng mua cho mình một chiếc áo đẹp, nhưng lại không tiếc tiền cho con có tương lai tốt hơn. Có những người mẹ thức trắng nhiều đêm chỉ vì con sốt nhẹ, rồi sáng hôm sau vẫn lặng lẽ đi làm như chưa từng mệt mỏi.

Tình yêu ấy sâu đến mức nhiều khi trở thành điều hiển nhiên trong mắt con cái.

Và đó cũng là bi kịch âm thầm của rất nhiều gia đình hôm nay.

Khi còn nhỏ, chúng ta quen với việc được cha mẹ yêu thương và che chở vô điều kiện. Quen với việc chỉ cần gặp khó khăn là sẽ có gia đình đứng phía sau nâng đỡ. Quen với cảm giác chỉ cần còn cha mẹ, mình vẫn luôn có một nơi để quay về. Chính sự bao dung quá lớn ấy khiến nhiều người vô thức xem sự hy sinh của cha mẹ là điều đương nhiên, nên dần quên mất việc phải trân trọng khi vẫn còn có thể.

Chúng ta thường nghĩ đến cha mẹ khi bản thân gặp biến cố. Khi thất bại ngoài xã hội, ta muốn quay về nhà. Khi mỏi mệt giữa dòng đời, ta nhớ đến bữa cơm gia đình, nhớ đến cảm giác được yêu thương vô điều kiện. Nhưng khi cuộc sống đủ đầy hơn, khi các mối quan hệ ngoài xã hội nhiều hơn, khi công việc và tương lai trở thành ưu tiên hàng đầu, nhiều người lại vô thức quên mất cha mẹ đang già đi từng ngày.

Con người rất dễ hào phóng với người ngoài nhưng lại keo kiệt với người thân.

Ta có thể sẵn sàng chi rất nhiều tiền cho những cuộc gặp gỡ xã giao, cho bạn bè hay đối tác, nhưng lại đắn đo khi mua cho cha mẹ một món đồ tử tế. Ta có thể kiên nhẫn với người lạ, nhưng lại dễ cáu gắt với chính người đã sinh thành ra mình. Ta có thể nói lời cảm ơn với người ngoài rất tự nhiên, nhưng nhiều năm sống cùng cha mẹ lại chưa từng nói một câu biết ơn thật lòng.

Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một cá nhân, mà là một “cái bẫy tâm lý” rất phổ biến trong đời sống hiện đại.

Bởi người thân luôn yêu thương và bao dung cho ta quá nhiều, nên ta mặc nhiên nghĩ rằng họ sẽ luôn ở đó. Ta vô thức tin rằng cha mẹ sẽ chẳng bao giờ rời đi, rằng mình còn rất nhiều thời gian để báo đáp, để yêu thương, để quan tâm. Nhưng thời gian chưa từng đứng yên chờ bất kỳ ai.

Rồi sẽ đến ngày mái tóc cha mẹ bạc nhiều hơn, bước chân chậm hơn và ánh mắt cũng mỏi mệt hơn. Người từng bế ta trên vai nay có thể không còn đủ sức bước qua một bậc thềm cao. Người từng thức trắng chăm ta bệnh nay lại lặng lẽ giấu đi những cơn đau tuổi già chỉ vì sợ làm phiền con cái.

Nhà văn Bi Thục Mẫn từng viết: “Cha mẹ còn, đời người còn có nơi để đến.” Chỉ một câu ngắn ngủi nhưng đủ khiến nhiều người lặng đi.

Hình ảnh minh hoạ: “Cha mẹ mất, đời người chỉ còn lại đường về.”

Bởi chỉ cần cha mẹ còn, dù cuộc đời ngoài kia có khắc nghiệt đến đâu, con người ta vẫn cảm thấy mình chưa thật sự cô độc. Vẫn còn một mái nhà sáng đèn chờ mình trở về. Vẫn còn người hỏi han rằng hôm nay con có mệt không, ăn uống có đầy đủ không. Thứ tình cảm ấy, ngoài cha mẹ ra, hiếm ai có thể cho ta cả đời mà không cần điều kiện.

Nhưng câu nói ấy còn có một nửa sau đau lòng hơn: “Cha mẹ mất, đời người chỉ còn lại đường về.”

Khi ấy, ngôi nhà vẫn còn nhưng không còn hơi ấm. Quê hương vẫn còn nhưng chỉ còn là miền ký ức. Và con người cuối cùng mới hiểu rằng có những điều trong đời, khi mất đi rồi thì tiền bạc hay thành công cũng không thể đổi lại được nữa.

Hiếu thảo chưa bao giờ nằm ở những điều quá lớn lao. Đôi khi, nó chỉ là sự dịu dàng dành cho cha mẹ lúc họ đã già. Là biết đặt tình thân lên trên những phép tính thiệt hơn. Là hiểu rằng trên đời này, người yêu thương mình nhiều nhất vẫn luôn là cha mẹ - những người đã dành cả cuộc đời để sống vì con, nhưng đến cuối cùng lại chỉ mong con dành cho mình một chút quan tâm chân thành mà thôi.

Bởi suy cho cùng, tính toán với người thân, có thể ta thắng về tiền bạc, nhưng lại thua mất một chữ tình.

Gia đình không phải là nơi để phân định hơn thua, mà là nơi để yêu thương và gìn giữ. Đừng đợi đến khi cha mẹ già đi, hay không còn nữa, mới nhận ra rằng điều quý giá nhất đời người chưa từng là vật chất, mà là còn có người để yêu thương và trở về.

Tiểu Hoa biên tập