#netdeptruyenthong

#vanhoatruyenthong

Người Chịu Oan Không Biện Minh Nhẫn Nhục Mà Giữ Đức

Trong xã hội hôm nay, chỉ một lời nói, một lợi ích nhỏ, người ta cũng có thể tranh cãi, xúc phạm, thậm chí làm tổn thương nhau. Họ đâu biết rằng mỗi lần nổi nóng… là một lần phúc bị tổn.

Hôm nay xin mời quý vị đọc câu chuyện về “người chịu oan mà không biện minh, nhẫn nhục mà giữ đức” khiến người bao đời sau phải cảm phục…

Vị Trưởng Giả Hiền Đức Ở Thường Châu

Ở Thường Châu có một vị trưởng giả – Ông nổi tiếng là người hiền lương, thích làm việc thiện, lại thông thạo y thuật. Người nghèo – người giàu, người sang – kẻ khổ… ai đến cầu y, ông đều tận tâm cứu chữa, không mong báo đáp. Bệnh nhân nghèo không có tiền thuốc? Ông tặng thuốc cho tiền. Người đi đường xa đến? Ông bắt phải ăn bát cháo, miếng bánh cho ấm bụng, đợi mạch ổn định rồi mới chẩn đoán. Ông nói rằng không phải muốn “hành thiện tích đức”, mà chỉ là muốn cho ra nghề y tốt nhất… – nhưng ai cũng biết, đó chỉ là cách ông khiêm tốn mà thôi.

Bị Vu Oan Và Lựa Chọn Im Lặng

Một lần, ông được mời đến nhà chữa bệnh. Sau khi ông rời đi, bệnh nhân phát hiện mười lượng bạc bên gối biến mất. Con trai người bệnh, nghe người xấu xúi giục, liền nghi ông lấy trộm. Không dám hỏi thẳng, anh ta đến quỳ trước cửa nhà ông. Ông thấy vậy liền hỏi: “Có chuyện gì? Cứ nói, ta không trách ngươi.” Con trai nhà kia kể hết mọi việc. Ông im lặng một lúc rồi nói nhỏ: “Đúng là ta đã tạm cầm số bạc ấy để ứng việc gấp. Định ngày mai tái khám cho cha ngươi ta sẽ lén trả lại. Ngươi đã hỏi rồi, thì mang về đi – nhưng xin đừng nói với ai.” Và ông trao đủ mười lượng bạc.

Lúc con trai bệnh nhân ra về, mọi người đều trông thấy. Họ xì xào: “Thật không ngờ một người cao đức như ông ấy lại làm việc bẩn thỉu thế!” Tiếng xấu lan truyền khắp nơi. Nhưng ông vẫn điềm nhiên. Không biện minh. Không nổi giận. Không hề oán trách.

Sự Thật Sáng Tỏ Và Tấm Lòng Bao Dung

Không lâu sau, bệnh nhân khỏi bệnh. Khi dọn giường thì phát hiện mười lượng bạc nằm dưới nệm. Cha con họ vô cùng hối hận, liền lập tức đến nhà ông xin lỗi, quỳ lạy trước cửa. Ông chỉ mỉm cười: “Có gì đâu, đứng lên đi.”

Con trai bệnh nhân hỏi: “Tại sao hôm ấy ông bị vu oan mà không hề thanh minh?”

Vị trưởng giả hiền đức đáp: “Cha ngươi vốn hay lo lắng, lại đang bệnh nặng. Nếu biết bạc mất thật, bệnh tình chắc chắn nguy kịch. Ta chỉ muốn ông ấy yên tâm – vì lòng vui thì bệnh sẽ thuyên giảm. Ta chịu chút tiếng xấu, nhưng có thể giúp người… việc ấy đáng làm.”

Cha con bệnh nhân bật khóc, khấu đầu cảm tạ không ngừng.

Đức Là Gốc Của Phúc Báo

Tiếng lành truyền xa. Người dân ai cũng kính phục tấm lòng ông. Và đúng như cổ nhân nói: “Đức vi phúc thọ chi bản” – đức hạnh chính là gốc rễ của phúc lành và trường thọ. Về sau, con trai ông đỗ tiến sĩ, làm quan thanh liêm, con cháu đều hiển quý. Khi tuổi đã xế chiều, ông vẫn nhiều lần được nhà vua ghi nhận công đức. Đó không phải là vinh hoa cầu được, mà là phúc báo tự nhiên của một đời giữ đức, hành thiện.

Đại Nhẫn Giữa Đời Thị Phi

Câu chuyện trên thật sự khiến chúng ta phải suy ngẫm.

Giữa những va đập khắc nghiệt nhất của cuộc đời, ông vẫn chọn im lặng, chọn bao dung, chọn không oán trách, không biện minh, không hận. Sự bình thản ấy… chính là chiều sâu của Đại Nhẫn.

Trong cuộc sống đầy xung đột hôm nay, nếu mỗi người có thể giữ được một chút Nhẫn, một chút khoan dung, một chút thiện tâm, thì gia đình sẽ hòa thuận, xã hội bớt điều xấu, và cuộc đời trở nên nhẹ nhàng hơn biết bao.

Pháp Luân Đại Pháp giảng về nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn.

Khi hiểu được nội hàm sâu xa của chữ Nhẫn, con người mới có thể nhẫn được cả những điều tưởng chừng không thể — như trong câu chuyện vừa rồi: lấy tu dưỡng nội tâm làm gốc, đề cao tâm tính con người, từ đó tìm lại sự bình an chân chính cho cả Tâm lẫn Thân. Nếu quý vị mong muốn tìm hiểu về môn tu luyện đã giúp hàng triệu người trên thế giới sống thiện lương hơn, an hòa hơn, xin mời truy cập: vn.falundafa.org

 BTV Nét Đẹp Truyền Thống.