#traditionalvalues

Gặp gỡ người đàn ông sống một mình trong ngôi làng từng bị bỏ hoang, lặng lẽ gìn giữ truyền thống

Ông Noburu Nimaida tạo dáng chụp ảnh với ngôi làng Ozuchi phía sau lưng. Ảnh do ông Noburu Nimaida cung cấp.

Dù việc không ngừng nỗ lực và vươn tới sự xuất sắc là điều cần thiết, nhưng hạnh phúc đích thực lại đến từ sự thấu hiểu bản thân và việc đặt ra những mục tiêu thực tế, có thể đạt được.

Ông Noburu Nimaida bồi hồi nhớ lại mùa đông năm lên 10, khi ngôi làng nhỏ Ozuchi ở Nhật Bản bị bao phủ bởi lớp tuyết dày hơn 4 mét. Với người lớn, trận bão tuyết ấy là gánh nặng và áp lực; nhưng với cậu bé Nimaida khi đó, đó lại là niềm vui giản dị của những người tuyết – một trong những ký ức tuổi thơ hạnh phúc nhất. Tuy nhiên, niềm vui ấy, cũng như chính ngôi làng của ông, dần trở thành quá khứ khi Nimaida rời Ozuchi năm 15 tuổi để lên thành phố lớn mưu sinh.

Ông không phải là người duy nhất như vậy.

Cũng như nhiều ngôi làng nhỏ khác ở phía Tây Nam tỉnh Ishikawa, thuộc khu vực miền Trung – Đông Nhật Bản, phần lớn trong số khoảng 300 cư dân của Ozuchi từng sinh sống bằng nghề sản xuất than củi. Khi Nhật Bản chuyển sang sử dụng chủ yếu khí đốt tự nhiên, nhiều gia đình trong làng buộc phải rời đi để tìm kế sinh nhai. Theo thời gian, khu dân cư này chỉ còn lại dân số già hóa, không còn người mới đến sinh sống.

Làng Ozuchi nằm tại tỉnh Ishikawa, được bao bọc bởi núi non. Ảnh do ông Noburu Nimaida cung cấp.

Nỗ lực hồi sinh làng Ozuchi

Sau khi rời Ozuchi, ông Nimaida – nay đã 71 tuổi – dần quen với nhịp sống đô thị và hiếm khi nghĩ đến việc quay lại ngôi làng thời thơ ấu. Tuy nhiên, vào thời điểm giao thoa của thiên niên kỷ mới, trong một chuyến trở về thăm bạn cũ, ông đã thay đổi suy nghĩ. Khi trả lời phỏng vấn của The Epoch Times, ông cho biết mình bàng hoàng khi biết ngôi làng của người bạn đã hoàn toàn bị bỏ hoang, ông chia sẻ: “Khi đó, tôi mới thực sự nhận ra rằng mình không muốn điều tương tự xảy ra với làng Ozuchi, và muốn làm tất cả những gì có thể để tạo ra sự khác biệt”.

Ông quyết định gìn giữ bầu không khí đặc trưng cùng những giá trị di sản của ngôi làng.

Hiện nay, ông Nimaida đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của mình và trở về sinh sống tại Ozuchi, nơi ông và chú mèo Casa là hai cư dân duy nhất. Theo ông, đây là cuộc phiêu lưu lớn nhất trong cuộc đời mình. Tuy nhiên, hành trình ấy cũng đi kèm không ít thách thức, từ việc tự trồng lương thực đến bảo vệ mùa màng trước sự quấy phá của các loài động vật hoang dã như lợn rừng và gấu.

Hiện nay, làng Ozuchi chỉ còn lại 10 ngôi nhà. Ảnh do ông  Noburu Nimaida cung cấp.

Kể từ khi trở lại Ozuchi, ông Nimaida dành phần lớn thời gian cho việc sản xuất than củi và trồng lúa, đồng thời hợp tác với các tình nguyện viên đang chung tay cùng ông hồi sinh ngôi làng. Tổng cộng mỗi năm, theo ông Nimaida, họ thu hoạch khoảng 100 kg gạo, đủ để nuôi sống bản thân ông và các tình nguyện viên.
Đối với ông, việc trồng lúa và khai thác than không chỉ là cách trở về với cội nguồn của làng, mà còn là sự tiếp nối của một tập tục cổ xưa đã tồn tại qua nhiều thế hệ.

Ông cho biết: “Nghề làm than là một kỹ thuật quan trọng đã được thực hành ở các vùng nông thôn Nhật Bản từ thời cổ đại. Quy trình này không chỉ đơn thuần là sản xuất than, mà còn gắn liền mật thiết với sự chung sống hài hòa cùng thiên nhiên và việc truyền lại các giá trị truyền thống.”

Ông Nimaida và chú mèo Casa hiện là hai cư dân thường trú duy nhất của ngôi làng. Ảnh do ông Noburu Nimaida cung cấp.

Ông Nimaida đã chia sẻ chi tiết về quy trình sản xuất than củi.

Ông cho biết: “Quy trình bắt đầu bằng việc đốn gỗ, sau đó đưa vào đốt. Đây là một quá trình vô cùng vất vả, kéo dài từ ba đến bốn ngày, thậm chí có thể lên tới một tuần. Sau khi kết thúc công đoạn đốt, lò than phải được để nguội trong vài ngày. Giai đoạn làm nguội này đặc biệt quan trọng và cần được kiểm soát chặt chẽ, bởi sự thay đổi nhiệt độ đột ngột có thể làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng than.”

Mục đích mới cho ngôi làng

Dù là làm than, lao động trên những thửa ruộng lúa hay đảm đương các công việc thường nhật trong làng, cuộc sống của ông Nimaida luôn tất bật. Phần lớn công sức được dành cho việc duy trì hệ thống ruộng lúa, bảo đảm cỏ dại không làm tắc dòng nước tưới tiêu cho cây trồng. Bên cạnh đó, ông còn trông nom và bảo dưỡng 10 ngôi nhà còn sót lại trong làng. Ông nói, mỗi khi các tình nguyện viên đến hỗ trợ, phần nhiều thời gian được dùng để lên kế hoạch cho những dự án sắp tới.

Ông chia sẻ: “Việc đón nhận các tình nguyện viên từ năm 2013 đã trở thành bước ngoặt lớn đối với ông Nimaida. Sự giao lưu với những người trẻ mang đến cho ông một góc nhìn mới. Chẳng hạn, họ đã cùng nhau xây dựng một bản đồ giới thiệu ngôi làng, thể hiện những giá trị và tiềm năng của Ozuchi theo ‘một cách hoàn toàn mới’”.

Bản đồ làng Ozuchi. Ảnh do ông Noburu Nimaida cung cấp.

Quá trình học hỏi diễn ra theo cả hai chiều. Hiện nay, ông Nimaida hình dung Ozuchi – cùng hơn 10.000 ngôi làng rơi vào tình trạng suy giảm dân số tương tự trên khắp Nhật Bản – như những trung tâm học tập mới dành cho giới trẻ.

Ông nói: “Với các thế hệ trẻ trên toàn thế giới, việc tốt nghiệp đại học, có mục tiêu rõ ràng và gia nhập một tập đoàn lớn là điều quan trọng. Nhưng nếu bạn vẫn chưa xác định được hướng đi của mình, thì việc đến một khu vực thưa dân để thử thách bản thân có thể là một trải nghiệm vô cùng giá trị.”

Ông cũng cho rằng việc sinh sống tại những khu vực thưa dân mang lại cơ hội quý giá để mỗi người nhìn lại chính mình, đồng thời học hỏi về thiên nhiên và truyền thống — đặc biệt trong bối cảnh không bị chi phối bởi công nghệ hiện đại hay nhịp sống đô thị hối hả.

Ông Nimaida chia sẻ: “Trong thế giới ngày nay, khi truyền thông thường chỉ tôn vinh những khía cạnh hào nhoáng và rực rỡ của cuộc sống, con người rất dễ cảm thấy tự ti hoặc bức bối. Dù việc không ngừng nỗ lực và vươn tới sự xuất sắc là điều cần thiết, nhưng hạnh phúc đích thực lại đến từ sự thấu hiểu bản thân và việc đặt ra những mục tiêu thực tế, có thể đạt được.”

Đó chính là di sản mà ông mong muốn ngôi làng tuổi thơ của mình sẽ để lại “cho 100 năm tới.”

Theo Tyler wilson - The Epoch Time

Ông Tyler hiện sinh sống và gắn bó với cuộc sống leo núi giữa vùng núi Utah cùng vợ và ba người con. Ông từng giảng dạy lịch sử và văn học tại cả các trường công lập lẫn tư thục. Hiện nay, ông Tyler đang dạy học tại một trường tư thục, đồng thời cùng vợ trực tiếp giáo dục tại nhà cho các con. Ông là cây bút chuyên viết các bài báo thời sự và phóng sự nhân văn.

Thiên Hòa biên dịch