26 thg 11, 2025
4 phút đọc
3,4Klượt xem
4 phút đọc

Trần Minh Đức

Trần Minh Đức

1 Người theo dõi
🕰️ Bữa Cơm Hiện Đại: Nhặt Lại Ký Ức Đã Đánh Rơi

Những năm tháng tuổi thơ tôi, gian bếp luôn là nơi hạnh phúc nhất: tiếng lách cách của đũa bát, tiếng bố tôi cười vang sau một ngụm rượu nhỏ, và mùi mỡ hành phi thơm lừng. Hạnh phúc khi ấy, nó có mùi vị, và tôi đã tin mình là đứa trẻ may mắn nhất.

🌪️ Khi "Nếp Nhà" Bị Xáo Trộn

Thế rồi, tôi lớn lên, và thế giới cũng thay đổi theo.

Mâm cơm vẫn đó, chiếc bàn gỗ vẫn chưa thay, nhưng không khí thì không còn nguyên vẹn. Sự háo hức ngày xưa giờ đây đã bị thay thế bằng những áp lực vô hình. Tôi chứng kiến sự mệt mỏi của mẹ sau giờ làm, gương mặt căng thẳng của bố khi phải giải quyết công việc qua điện thoại ngay cả khi đang ăn.

Tôi bắt đầu thấy phiền phứcnhàm chán với cái "truyền thống" này. "Sao phải cố gắng duy trì khi mọi người đều đang mệt mỏi và cáu kỉnh?", tôi tự hỏi. Những lúc ông tôi khó tính nhắc nhở về lễ phép, hay những cuộc tranh cãi nhỏ vụn vặt bùng lên vì một chuyện không đâu, tôi chỉ muốn biến mất. Tôi thèm cái sự tự do, riêng tư của một suất ăn đóng hộp, không kèm theo bất cứ trách nhiệm giao tiếp nào.

Tôi bắt đầu lảng tránh. "Hôm nay con có hẹn", "Con ăn ở ngoài rồi", những lời nói dối vụng về chỉ để trốn chạy khỏi cái không khí nặng nề, dù chỉ là tạm thời. Thậm chí, tôi còn cảm thấy hương vị hàng quán đậm đà, mới lạ hấp dẫn hơn nồi canh cua nấu riêu tốn công mà quen thuộc.

✈️ Lời Thức Tỉnh Từ Xa Xôi

Sự hời hợt ấy chỉ dừng lại khi tôi bước vào ngưỡng cửa của tuổi trưởng thành và quyết định rời đi, dấn thân vào một chân trời mới. Ở nơi xa xứ, việc nấu một bữa cơm tử tế đã là một xa xỉ phẩm về thời gian và không gian.

Căn phòng trọ chật hẹp, những bữa tối đơn điệu với bánh mì kẹp hoặc cơm hộp lạnh ngắt. Cá hộp thay thế cá kho tộ, và tiếng lò vi sóng kêu "ting" thay cho tiếng xào nấu rộn ràng. Sự cô đơn không chỉ đến từ việc không có ai bên cạnh, mà còn đến từ mùi vị nhạt nhẽo của thức ăn. Tôi ăn nhanh, ăn để tồn tại, chứ không còn ăn để thưởng thức hay để cảm nhận tình yêu thương.

Tôi nhớ da diết cái vị hơi mặn của nước mắm mẹ pha, vị cay xé lưỡi của ớt nhà trồng. Tôi nhớ cả cái cảm giác ấm nóng của bát cơm dẻo mà ở xứ người, gạo có ngon đến mấy cũng không thể nào cho ra được cái vị ấy. Nỗi nhớ ấy không chỉ là thèm ăn, mà là thèm được thuộc về. Tôi nhận ra, tất cả những món ăn ngoài kia, dù sơn hào hải vị đến mấy, cũng không thể mua được hương vị của sự chăm sóc và cái cảm giác được an toàn trong vòng tay của gia đình.

✨ Góc Nhìn Mới: Nơi Xoa Dịu Tâm Hồn

Một buổi tối gọi điện về, tôi thấy cả nhà đang ăn cơm. Tôi nhìn qua màn hình điện thoại, thấy bố vẫn càu nhàu về việc làm sao để món cá kho được đúng vị, thấy mẹ vẫn cười hiền xoa dịu không khí. Thấy đứa em út vẫn tíu tít kể chuyện trên trường. Mọi thứ vẫn diễn ra như những ngày tôi còn ở nhà, có căng thẳng, có cằn nhằn, nhưng trên hết vẫn là sự hòa hợp và sự tha thứ.

Lúc đó, tôi chợt hiểu ra một điều mà sự ích kỷ và tuổi trẻ nông nổi đã che lấp: Mâm cơm gia đình không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng nó luôn là nơi chân thật nhất. Chính những bữa cơm ấy là nơi để mọi người giải tỏa những cảm xúc tiêu cực của một ngày dài, nơi để cãi vã và cũng là nơi để hàn gắn ngay sau đó. Những cảm xúc bộc phát ấy, dù không dễ chịu, nhưng nó chứng tỏ rằng, chúng tôi vẫn quan tâm và vẫn đang sống thật với nhau.

Tôi thầm biết ơn cái "nếp nhà" mà tôi từng muốn bỏ đi. Chính nhờ nó, gia đình tôi vẫn có một điểm tựa vững chắc để mọi người cùng quay về.

Bây giờ, tôi đếm ngược từng ngày về nhà, không phải để trốn tránh mà để trân trọng từng khoảnh khắc bên mâm cơm. Tôi đã từng may mắn, và bây giờ, khi đã hiểu rõ giá trị của nó, tôi lại càng cảm thấy mình chính là người may mắn nhất thế gian vì vẫn có một nơi để nhớ, một nơi để khao khát trở về.